Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 275

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:33:50
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày mai là mùng 3 tết, Cố Tri Ý cũng không định làm gì, chỉ muốn mời cha Lâm và mẹ Lâm đến cùng nhau ăn một bữa cơm là được.

Ngày tết, người trong thôn náo nhiệt hơn rất nhiều, khắp nơi đều là người đi lại thăm người thân. Xe bò trong thôn đã không còn dùng đủ.

Hai anh em Đại Bảo và Nhi Bảo chơi đến giờ thì tự mình trở về nhà.

Mấy mẹ con cùng ăn một bữa cơm đơn giản. Buổi tối, trước khi đi ngủ, Cố Tri Ý ngồi dựa vào đầu giường, ôm Tarm Bảo dỗ dành.

Đại Bảo và Nhị Bảo bắt đầu kiểm kê lại chiến tích của hai anh em trong ngày hôm nay. Thế là Cố Tri Ý nói đùa với hai anh em: “Nhiều bao lì xì như vậy, các con đều biết cái nào của ai cho sao?”

Đại Bảo có trí nhớ rất tốt, cậu bé lấy ngón tay ra so, đúng là cậu bé có thể chỉ ra được vài cái.

Cố Tri Ý cũng ghi nhớ lại, ngày mai nhìn thấy con cái của người ta thì cũng lì xì lại cho chúng, xem như có qua có lại.

Làm vậy cũng không tính là thất lễ.

Hai đứa bé kiểm kê xong, Nhị Bảo ngây thơ còn tỏ ra phòng bị mà nhìn mẹ ruột của mình, nói: “Mẹ, mẹ nhắm mắt lại, con muốn giấu tiền!”

Ngốc! Cố Tri Ý dùng đầu ngón chân cũng biết hai đứa con trai giấu tiền ở đâu. Hai đứa còn tự cho rằng mình đã giấu rất kỹ rồi.

Nhưng Cố Tri Ý không nói gì, thế là cô rất phối hợp mà lập tức nhắm mắt lại.

Lúc này, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng ngay lập tức bắt đầu hành động.

“Mẹ, mẹ không được nhìn đâu!” Đã đến nơi giấu tiền rồi mà Nhị Bảo vẫn chưa yên tâm, phải quay đầu lại nhìn xem Cố Tri Ý có nhìn chúng không.

“Biết rồi! Mẹ không nhìn đâu!”

“A.” Tam Bảo cũng phụ họa theo.

Hai đứa cứ sột soạt một hồi, rất lâu sau mới giấu ‘số tiền lớn này vào một nơi rất kỹ.

“Được rồi! Mẹ, mẹ mở mắt ra đi!” Đại Bảo nói.

Cố Tri Ý cũng mở mắt ra, hỏi: “Cất kỹ rồi đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-275.html.]

Hai đứa bé gật đầu.

“Vậy thì nhớ giấu cho kỹ nha, nếu không lại bị ông chuột tha đi mấy thì không hay đâu!” Cố Tri Ý hù dọa hai đứa bé.

Hai đứa bé rất không yên lòng nên lập tức quay đầu lại nhìn thoáng qua nơi chúng vừa giấu tiền vào, giống như đang do dự tiền giấu ở đó có bị ông chuột tha đi mất không.

Cố Tri Ý thấy hai anh em quay đầu lại nhìn, đồng thời cũng đã làm bại lộ nơi giấu tiền thì cô bật cười lên.

“Được rồi! Cất kỹ tiền rồi, hai đứa ngâm chân rồi lên giường đi ngủ!”

DTV

Sau khi dỗ cho Tam Bảo ngủ, Cố Tri Ý dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo đi ngâm chân, trong lúc đó Cố Tri Ý còn bị quấn lấy bắt phải kể vài câu chuyện.

Chờ cho đến khi cả hai anh em đều đã đi ngủ, Cố Tri Ý mới đi lau một thân mồ hôi.

Đúng là làm mẹ không dễ mà.

Sau khi ngâm chân xong thì Cố Tri Ý cũng đi ngủ.

Mà vụ án của Lâm Quân Trạch bên kia đã có tiến triển mới. Vẫn là nhờ vào thần trợ giúp Tiểu Trần đã chịu thiệt thòi, cực khổ nằm vùng, cậu ta đã cầm lấy tín vật của tên cầm đầu băng nhóm buôn người mới thành công lấy được sự tín nhiệm của những người bên kia.

Đương nhiên trong thời gian này cũng phải bỏ ra chút thủ đoạn mới khiến cho họ tin tưởng.

Mấy người này đều là loại người làm việc trên dao, lòng phòng bị của họ chắc chắn là phải có. Nếu không, ai tìm đến cũng m.ó.c t.i.m móc phôi cho người ta thì giao luôn cái mạng cho xong.

Thẩm vấn suốt đêm 30 tết, ngược lại mấy tên cấp dưới nhãi nhép kia đều đã khai rõ ràng, chỉ có tên cầm đầu là hơi khó gặm.

Nhưng nắm bắt được tin tức nên họ cũng đã biết được một ít, những đứa bé bị bắt đều được đưa đến bên đó.

Còn về việc để làm gì?

Lòng của Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết!

Gương mặt cục trưởng Chu Tài vô cùng tức giận. Đến tận bây giờ, những người này còn chưa chịu từ bỏ ý định, họ vẫn còn giữ ý đồ muốn bắt cóc trẻ con qua đó bồi dưỡng nhân tài của họ.

Về chuyện này, trực giác của Lâm Quân Trạch lại không cho rằng chỉ đơn giản như vậy.

Loading...