Cố Khôn không khỏi bắt đầu suy nghĩ sâu xa hơn.
Ông nghĩ đến việc sau này nông dân có thể tự mình làm chủ thì ngay lập tức trong lòng ông đã nóng lên.
Nếu vậy, người trong thôn tự mình lao động thì quanh năm suốt tháng cũng đã có hy vọng rồi. Lúc bắt đầu làm việc cũng sẽ không kéo dài thời gian làm công việc trễ nại.
Cha con mấy người cứ thế ở trong phòng trò chuyện khí thế, mặc sức mà tưởng tượng đến cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.
Mãi đến khi Cố Tri Ý nghe được tiếng khóc của Tam Bảo, cô mới vội vã chạy ra ngoài.
Vừa rồi được Lưu Ngọc Lan bế đi dạo một vòng, lại làm cho các bà thím trong thôn rất yêu thích. Mà Tam Bảo cũng là một đứa bé rất dễ chịu, gặp ai cũng cười vui vẻ.
Chỉ là cảm xúc của trẻ con vẫn rất mưa nắng thất thường. Một giây trước còn hi hi ha ha không ngừng cười vui vẻ, nhưng một giây sau đã méo miệng, nước mắt nói đến là đến.
Cố Tri Ý bước lên, ôm Tam Bảo vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành cậu bé.
Cô sờ tay lên tã, đoán chừng vì đã tiểu ướt nên mới không thỏa mái mà bắt đầu khóc lên.
Cũng không biết Tam Bảo giống ai mà không chịu nổi trên người mình có một chút dơ bẩn.
Có lúc đi ị xong, nếu không được rửa cho sạch sẽ thì lúc mặc tã vào, miệng sẽ còn lẩm bẩm.
Mãi đến khi cái m.ô.n.g đã được rửa sạch sẽ rồi thì cậu bé mới nhếch miệng lên cho người ta một nụ cười.
Mắt thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, Cố Trị Ý ôm Tam Bảo dỗ dành, để cho Lưu Ngọc Lan vào nhà bếp làm cơm trưa cho cả nhà.
Cố Tri Ý mang đến đây không ít đồ, còn có cả đồ hộp gì đó, tất cả đều được Lưu Ngọc Lan đặt vào trong phòng.
Giữa trưa bà lấy lạp xưởng và nước sốt Cố Tri Ý đã mang đến, hai cây sườn, vừa vặn buổi trưa nay, Lưu Ngọc Lan sẽ làm sườn xào chua ngọt.
Một năm chỉ ăn tết có một lần, thức ăn hôm nay ngược lại đã được thả vào rất nhiều dầu.
Giữa trưa dùng lạp xưởng chiên lên, nem rán, món kho, gà luộc. Còn có sườn xào chua ngọt, cá hấp, canh củ cải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-273.html.]
Mấy đứa bé trong nhà ăn đến mức trên miệng đều lấm lem dầu, vô cùng thỏa mãn.
DTV
Trước khi ăn, Tam Bảo đã b.ú một lần sữa nên lúc này đã ngủ rất ngon.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng vào phụ làm một số thứ. Món ăn vào ngày tết chắc chắn không thể thiếu món gà và cá trên bàn.
Trên bàn cơm thời này, họ cũng chỉ thường làm gà luộc, rồi trộn thêm ít xì dầu và rau thơm.
Nhưng con gà này là con gà mà nhà đã nuôi nhiều năm nên thịt của nó vô cùng căng và đầy thịt, không giống với những con gà được bơm đầy nước ở hiện đại.
Cố Tri Ý cực kỳ thích ăn thịt gà này.
Cơm nước xong xuôi, phụ giúp mọi người dọn dẹp xong thì người một nhà ngồi xuống hàn huyên, nói chuyện phiếm với nhau, còn Cố Tri Ý dẫn mấy đứa bé đi ngủ trước.
Ngủ một giấc lấy lại sức.
Cũng may Cố gia bên này có nhiều phòng, cho nên dù Cố Tri Ý đã xuất giá nhưng căn phòng trước kia của cô vẫn còn được giữ lại.
Ôm chăn mền lên giường, mấy mẹ con ngủ trưa ngay ở đây.
Sau khi tỉnh ngủ thì chuẩn bị quay về. Lưu Ngọc Lan lại lấy một đống thứ đưa cho Cố Tri Ý.
“Mẹ, mẹ giữ lại để mọi người ăn đi, trong nhà của con không thiếu cái gì cả!” Cố Tri Ý đẩy trở về, nói.
“Nhà con có là của nhà con, mẹ cho con có thể giống sao? Cầm lấy!”
“Vậy con lấy nem rán này là được rồi, mấy cái khác thật sự không cần đâu.” Sau cùng không còn cách nào khác, Cố Tri Ý vẫn phải mang một ít thứ gì đó trở về.
Nhưng lúc đi ra, Cố Tri Ý đã nhét cho Lưu Ngọc Lan hai mươi khối tiền.
Cũng không phải là cô không muốn cho nhiều, chính cô cũng muốn cho nhiều hơn, chỉ là nếu cho nhiều Lưu Ngọc Lan lại suy nghĩ quá nhiều.
Cô đưa hai mươi khối tiền là vừa vặn trong phạm vi bà có thể chấp nhận nên sẽ nhận lấy thôi.
Mà Lưu Ngọc Lan bên này lại nghĩ rằng. Con gái bà phá của như vậy, để bà tích lũy giúp cô vậy! Nếu không sau này sẽ chẳng còn tiền cho ba đứa bé làm lễ hỏi cưới, lại không cưới được vợ.