Lần này Cố Tử Mộc lại không nói gì nữa, trầm mặc xuống.
Mà Cố Tử Lâm lại không nhịn được mà gật đầu: “Muốn thì chắc chắn là muốn, em gái, em nói cho anh nbiết đi, có phải là em nghe được tiếng gió gì rồi đúng không?”
Cố Tri Ý chỉ là giống thật mà là giả mà nói: “Nếu vẫn còn muốn tiếp tục đi học. Vậy anh hai, mấy ngày nữa anh đi đến nhà em đi. Em lấy chút sách cho anh, để anh củng cố lại tri thức của lúc trước thật tốt.”
Rồi sau đó nhìn về phía Cố Tử Mộc đang trầm mặc đứng một bên, hỏi: “Anh cả, còn anh thì thế nào?”
Cố Tử Mộc giống như là vừa mới làm ra một quyết định cực kỳ lớn lao. Trịnh trọng nói với Cố Trị Ý: “Em gái, em và em hai, hai người cứ cố gắng học tập thật tốt đi là được rồi.”
“Em xem, bây giờ tuổi của anh cả cũng đã cao, còn học được cái gì chứ?” Cố Tử Mộc tựa như đang an ủi bản thân mình.
Người anh cả Cố Tử Mộc này suy nghĩ tương đối nhiều, dù sao nếu lão nhị đã đi học, lão tứ Cố Tử Sâm cũng còn đang đi học, nếu anh cũng đi học thì cha mẹ sẽ không có người chăm sóc. thật sự là không dễ.
Hơn nữa, trong nhà lại có mấy đứa bé, áp lực chuyện nuôi con cái cũng không thể đặt hết trên người cha mẹ tuổi đã cao.
Vì vậy vào lúc này, bản thân anh không thể nói học là học được!
Cho nên khi Cố Tri Ý đề nghị đi học, đầu tiên Cố Tử Mộc muốn suy nghĩ kỹ nhưng đúng là trong nhà cũng cần người.
Cố Tri Ý không biết Cố Tử Mộc suy nghĩ những gì nhưng cô cũng không miễn cưỡng anh.
Huống chi bản thân cô còn có kế hoạch khác, còn về đại ca nhà mình, bản thân mình phải quan tâm đến nhiều hơn.
Thế là cô cũng chỉ gật đầu.
Người làm cha Cố Khôn này cũng đã đoán ra một số suy nghĩ của Cố Tử Mộc. Nhưng ông cũng chỉ cầm t.h.u.ố.c lá ra, tự cuộn lại rồi lặng lẽ hút.
Cố Tri Ý lại nói thêm với cha về chuyện trong thôn. Từ sau khi thời đại nồi cơm chung đã trôi qua, bây giờ là kinh tế tập thể, có rất nhiều người làm ăn nhưng không cố gắng như trước kia nữa. Vì dù sao có làm nhiều thì cũng nhận như thế, mà có làm ít thì cũng nhận giống mọi người vậy, tóm lại không hề kém nhau. Vì vậy có mấy tên gian, trộm trong thôn dùng mánh lới như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-272.html.]
Người đại đội trưởng Cố Khôn cũng vì thế mà sầu đến rụng tóc.
Cố Tri Ý thăm dò hỏi: “Cha, vậy có bao giờ cha từng nghĩ đến việc để cho người nông dân chúng ta tự mình làm chủ công việc của mình chưa?”
Cố Khôn hút một hơi thuốc, cứ vậy mà nhìn Cố Tri Ý, ông thật sự không hiểu lời này của Cố Tri Ý là có ý gì.
Nông dân có thể tự mình làm chủ?
Có thể sao?
Nhưng ngược lại ông rất tò mò, đứa con gái này của ông làm sao lại có loại suy nghĩ như vậy.
Thế là ông đã hỏi: “Tự mình làm chủ thế nào?”
“Chính là tự chúng ta làm ra lương thực, tự chịu trách nhiệm lời lỗ, ngoại trừ việc cuối năm phải giao cho nhà nước số lượng quy định, số còn lại đều là của nông dân chúng ta. Nếu làm như thế chúng ta cần gì phải lo lắng họ sẽ dùng mánh lới mà gian lận?”
Cố Khôn nghe Cố Tri Ý nói vậy, làm sao ông lại không biết nếu làm thế chắc chắn sẽ khích lệ rất lớn cho những người nông dân siêng năng, họ sẽ còn tích cực làm việc hơn nữa.
Nhưng...
Đây cũng không phải chính mình muốn là có thể thực hiện được. Cố Tri Ý cũng chỉ tiết lộ một góc của vấn đề với cha trước như vậy mà thôi.
DTV
Cụ thể nếu áp dụng vào lúc này thì vẫn có khó khăn, còn phải đợi thêm một ít thời gian nữa.
Chẳng qua Cố Khôn lại rất tò mò con gái nhà mình làm sao biết đến mấy thứ này?
“Có phải Quân Trạch bên kia đã nói gì với con không?”
Lúc này, Cố Tri Ý cũng chỉ có thể lôi Lâm Quân Trạch ra làm bia đỡ đạn. Thế là cô làm ra vẻ cao thậm khó dò, nói: “Đúng vậy ạ! Chỉ là ở trong thư anh ấy cũng không nói rõ, nhưng con nghĩ chắc cũng đại khái là như thế. Chẳng qua vấn đề này cần thời gian mà thôi!”