Lưu Ngọc Lan ôm lấy Tam Bảo, đang cực kỳ vui vẻ thì đột nhiên nghe thấy được Cố Khôn nói đến đông lạnh đứa bé.
Vội vàng đáp: “Đúng đúng đúng, chúng ta đi vào nhà đi, trong nhà ấm áp hơn nhiều.”
Cả đoàn người cùng đi vào trong nhà, trong lòng n.g.ự.c Lưu Ngọc Lan còn đang ôm Tam Bảo, cười nói: “Đứa nhỏ Tam Bảo này sinh ra quả thực giống như là được khắc ra từ một khuôn mẫu chung với con lúc còn nhỏ.”
Tam Bảo một đường bị ôm đi, ngược lại không khóc không nháo, chỉ là trong mấy tháng này cân nặng tăng lên nhiều, ôm đi cả chặng đường dài làm cho Cố Tri Ý mệt muốn chết.
“Mẹ, trẻ con không phải là khi còn nhỏ đều giống hệt nhau hay sao?”
Cố Tri Ý thật sự không hiểu nổi Lưu Ngọc Lan làm sao có thể nhìn ra được cô và Tam Bảo lớn lên giống nhau.
“Con là do mẹ sinh ra mẹ còn có thể không biết được hay sao, không tin thì con đi hỏi ba con đi?” Lưu Ngọc Lan dời trận địa sang bên người Cố Khôn.
Cố Khôn nhìn Tam Bảo cũng rất vui vẻ, cũng làm ra vẻ mặt tán đồng: “Thật sự rất giống con khi còn nhỏ, đặc biệt là đôi mắt này này, đây con xem.”
Cố Tri Ý nhìn đôi mắt của Tam Bảo. xác thật rất giống với của cô. đều là đôi mắt có chút đào hoa. đuôi mắt hơi hơi nhếch lên trên.
Được rồi, bị cha ruột mẹ ruột nói qua một hồi, chính bản thân cô cũng cảm thấy giống.
DTV
Không hổ là đứa trẻ do cô sinh ra.
Trong lúc người lớn đang nói chuyện phiếm, bọn nhỏ lại chạy vào nhà.
Cố Tri Ý vẫn theo như thường lệ, phát cho mỗi đứa một cái bao lì xì.
“Cảm ơn cô, chúc cô năm mới vui vẻ.” Mấy đứa trẻ con của Cố gia miệng cứ như thể được bôi một lớp mật.
“Được rồi, đi chơi đi. Đại Bảo Nhị Bảo hai đứa có mang theo kẹo nhớ chia sẻ với các anh các chị đó, có biết không?”
“Biết rồi ạ thưa mẹ.” Đại Bảo đặc biệt sảng khoái đáp.
Cùng bảo với mọi người đi ra ngoài chia kẹo, nghiễm nhiên là bộ dáng của một ông lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-271.html.]
Ra đến ngoài sân rồi, đào a đào từ trong bọc nhỏ trên tay cậu bé, móc ra một đống kẹo.
Nhị Bảo phụ trách phát kẹo.
Hai anh em có thể nói là phân công đặc biệt rạch ròi.
Hôm nay Cố Tri Ý mang cho hai đứa chính là kẹo đại bạch thỏ, còn có cả một ít kẹo Thụy Sĩ đóng gói xé được lấy ra từ trong không gian.
Ngọt nị lây dính hương vị của mạch nha, ngay lập tức nhận được cơn mưa lời khen từ phía đám trẻ con.
Về nhà mẹ đẻ, giữa trưa cần phải ở lại nhà mẹ đẻ bên này để ăn cơm.
Cho nên, vừa mới vào lúc sáng sớm, Vương Quế Chi thân là chị dâu cả liền đã bận bịu công việc.
Chị dâu hai Lâm Tú Mai lại chỉ cần ở bên cạnh hỗ trợ làm một chút việc tương đối thoải mái.
Lưu Ngọc Lan ôm Tam Bảo đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn dư lại hai người anh trai và Cố Khôn ở trong đó.
Thời điểm bắt đầu cũng chỉ là nói một vài chuyện trong đại đội, sau đó không biết làm sao, lại nói đến chuyện đi học rồi.
“Anh cả anh hai, hai người các anh còn muốn đi học nữa sao?” Cố Tri Ý đột nhiên hỏi.
Vấn đề này thế mà lại làm cho hai anh em sửng sốt một chút.
Rốt cuộc hiện tại cũng không có đại học có thể đi học được, hai người đều đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy rồi, hiện tại đến cả con cái cũng đã có.
Nhưng mà cái vấn đề này của Cố Tri Ý, Cố Tử Lâm khá thoải mái, ngược lại không có nghĩ nhiều, liền nói: “Em gái à, em nghĩ cái gì thế hả? Hiện tại cũng không có đại học để em đi học được.”
Còn Cố Tử Mộc lại nghĩ nhiều hơn một chút. Căn cứ vào vài lần tiếp xúc gần đây với người em gái này, chắc hẳn không phải b.ắ.n tên không đích. Có phải là em gái nghe được chút tiếng gió gì rồi hay không?
Cố Tử Mộc không ngăn lại được chút lửa nóng cháy lên trong lòng. Có chút kích động hỏi: “Em gái, ý em là, chúng ta còn có thể tiếp tục đi học được hay sao?”
Cố Tri Ý cũng không trả lời người anh cả xem lời anh nói có đúng hay không, chỉ tiếp tục hỏi: “Vậy các anh có còn muốn đi học nữa không?”