Bình thường mấy người thím này cũng tương đối tốt nên Cố Tri Ý cũng không có giấu giếm cái gì.
“Vậy sau này cô đi bộ đội rồi, có phải căn nhà này sẽ phải để trống hay không?” Thím Lưu đột nhiên nhắc tới chuyện này.
Bà thật ra cũng không có ý gì quá đáng, chỉ là nghĩ căn nhà này của nhà thằng tư vừa mới sửa sang lại chưa được mấy năm, đã sắp không có người ở nữa. Mà nhà ở thì dễ dàng bị hỏng hóc.
“Không có việc gì, đến lúc đó bảo mẹ cháu ngẫu nhiên tới ở một vài lần là được rồi.” Cố Tri Ý cũng biết ý của thím Lưu.
DTV
Căn nhà này là Lâm Quân Trạch tự mình tích cóp tiền ở bộ đội xây nên, nếu cha Lâm mẹ Lâm muốn ở, vậy cô cũng không có ý kiến gì. Dù sao cũng là bậc cha mẹ.
Nhưng nếu là nói cho bọn họ cả căn nhà để ở thì cho dù có nói cái gì thì Cố Tri Ý cũng đều sẽ không đồng ý.
Nhà cô đi lên bộ đội cũng không phải là nói sẽ không trở về nữa. Đến lúc về rồi căn nhà trở thành vật sở hữu của ai cũng không biết nữa. Cho nên suy cho cùng cũng chỉ có thể cự tuyệt vấn đề này.
Cùng hàn huyên với mấy vị thím nhà mình một hồi, bọn họ lại đứng dậy đi qua nhà khác, thời gian buổi chiều cứ tán gẫu như vậy mà hết giờ.
Thời điểm buổi tối Cố Tri Ý dứt khoát liền nấu một nồi lẩu, từ không gian lấy ra một ít viên lẩu, bản thân cô chỉ cần làm nước dùng nữa là được.
Bản thân có thích ăn cay, Đại Bảo và Nhị Bảo chỉ có thể lựa chọn canh suông. Làm một nồi lẩu uyên ương, lại làm thêm một ít rau xanh, vậy hắn là đầy đủ rồi đó nhỉ.
Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn Cố Tri Ý làm nồi lẩu nên cũng coi như là đã hiểu cách thức ăn.
Tự mình dùng đôi đũa của mình, gắp cái mình thích ăn bỏ vào trong nồi, sau đó cứ yên lặng ngồi chờ nó chín là được.
Trong lúc này, Nhị Bảo đặc biệt khó hiểu hỏi Cố Tri Ý: “Mẹ ơi, con có rất nhiều tiền thì khi nào mới có thể tiêu được ạ?”
Ái chà, đứa nhóc này còn biết bản thân nó có rất nhiều tiền cơ à??
“Bao nhiêu tiền thế? Nếu là quá nhiều thì mẹ sẽ giúp các con bảo quản.”
Cố Tri Ý cảm giác như bản thân cô bây giờ đặc biệt giống với hình tượng bà ngoại sói không có ý tốt.
Nhị Bảo hồn nhiên không biết rằng tiền của nhóc sắp sửa khó có thể giữ được, vỗ vỗ cái túi của nhóc đang được đặt ở trên ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-269.html.]
Đào a đào, sau đó từ bên trong móc ra mấy chục tờ tiền giấy với số lượng ngoài mong đợi.
Còn mang vẻ mặt cầu khen ngợi mà nhìn về phía Cố Trị Ý.
Chỉ là rất đáng tiếc, mị nhãn lại vứt cho một người mù xem.
Cảm giác như trong một cái túi tất cả đều là tiền, nhưng thật ra nếu tính rõ ràng lên chắc cũng chỉ có một khối hai khối mà thôi.
Cố Tri Ý cố ý kinh ngạc cảm thán nói: “Nha ~ nhiều tiền đến như vậy sao, vậy mẹ sẽ giúp các con bảo quản, chờ đến lúc mấy đứa trưởng thành rồi lại trả lại cho mấy đứa sau.”
Lúc này Nhị Bảo mới phản ứng lại được, mẹ nhóc đây là đang muốn tịch thu quyền lợi tài chính của nhóc nha!
Ngay lập tức nhóc không đưa ra nữa, đem toàn bộ số tiền của mình ôm trở lại trong ngực. Vẻ mặt phòng bị mà nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý buồn cười mà búng búng cái đầu nhỏ của Nhị Bảo một chút.
“Nhóc tham tiền, mẹ cũng không cần chút tiền ấy của con, tự con cất đi thôi. Nhớ là phải cất kỹ đó nha, hôm khác mẹ lại mang mấy đứa đi lên trấn trên để mua kẹo ăn.”
Nghe thấy mẹ nhóc không đánh chủ ý lên tiền của nhóc nữa, Nhị Bảo lúc này mới yên tâm mà vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ của nó.
“Vâng, con muốn giấu nó đi.” Nói xong lại đem bao cầm lên trên tay, tự mình chạy vào trong phòng cất giấu cho riêng mình.
Đại Bảo nhìn một màn này, thế mà lại đặc biệt thức thời đưa hết tiền cho Cố Tri Ý.
“Đại Bảo? Sao con lại đưa tất cả số tiền của con cho me?” Cố Tri Ý cầm một túi đầy tiền giấy thì tò mò hỏi.
“Mẹ ơi, Đại Bảo sẽ nuôi mẹ.” Đại Bảo nãi thanh nãi khí nói, cộng thêm với bộ dáng nghiêm trang vô cùng này.
Trông thật ngây ngô đáng yêu.
Lời nói ra cũng làm cho Cố Tri Ý cảm động sắp c.h.ế.t rồi.
Một đứa trẻ chỉ mới 4 tuổi mà thôi, lại có thể nói ra câu nói mẹ ơi con sẽ nuôi mẹ.