Có một vài chỗ giống nhau đó chính là, trước khi kết hôn vẫn có thể nhận được bao lì xì.
“Mau cầm đi, khách khí với chị dâu em làm cái gì?”
Cố Tri Ý không khỏi phân trần liền đem tiền đưa cho Lâm Hiểu Lan.
Lâm Hiểu Lan nhận lấy tiền, ngược lại cũng không có cất giữ cho riêng mình, mà tự cô chia nó ra thành ba phần.
Cho ba anh em Đại Bảo mỗi người một bao lì xì để ăn tết.
Cha Lâm nhìn thấy một màn này liền thầm than trong lòng: Hiểu Lan và người chị dâu này sống chung không tồi, hiện tại cả người đều hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Những người có cùng suy nghĩ với cha Lâm còn không ít.
Bởi vì cha Lâm cũng được xem như là thư ký của thôn, cho nên thời điểm ăn tết cũng có không ít người tới cửa làm khách.
Hầu hết đều là đến nhà tặng mấy quả cam, tỏ chút lòng là được.
Bên này ăn tết dùng cam là chính, cho nên vừa đến tết trong nhà liền chuẩn bị không ít.
Đến nhà lấy đi mấy quả cũng sẽ không mất mặt.
Nhưng mà mùng một tết nhất, mọi người cũng chỉ là đi ngang qua thăm hỏi một chút, ngược lại không ở lại trong nhà làm khách.
Rất nhanh đã đến giữa trưa, mẹ Lâm bảo Cố Tri Ý ở lại ăn cơm.
Cố Tri Ý cũng không có cự tuyệt, sáng nay thời điểm ra cửa cô đã dự đoán trước được là sẽ ở lại đây ăn cơm. Cho nên cũng cầm theo một ít thức ăn qua đây.
Điểm tâm chính là kẹo đậu phộng bình thường cùng với kẹo trái cây cứng.
Mấy cái đó ở nông thôn cũng đã được coi như là loại kẹo rất tốt rồi.
Lại mang thêm một ít lạp xưởng làm lúc trước, còn có cả mấy quả cam nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-268.html.]
Cơm của buổi trưa Cố Tri Ý cũng giúp một tay cùng làm, một nhà tứ phòng đều tụ tập trong phòng của cha Lâm mẹ Lâm.
Bữa cơm này ăn thế mà lại rất rất bình tĩnh. Cố Tri Ý sợ nhất chính là không được thoải mái trong tết nhất.
Lâm Thúy Vân đúng là muốn âm dương quái khí, nhưng lại nhớ lại lời mà mẹ chồng và người đàn ông của cô ta nói với cô ta, lời nói đến bên miệng lại đành phải nuốt xuống bụng trở lại.
Bữa cơm này mọi người đều ăn đến không tồi, chỉ có mỗi Lâm Thúy Vân là tự mình làm cho mình nghẹn chết.
Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý cầm hai cái bao lì xì đưa cho hai vợ chồng cha Lâm mẹ Lâm.
Mấy cái bao lì xì còn lại, cô sẽ để lại để ngày mai đưa sang cho nhà mẹ đẻ của cô.
Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý liền mang theo ba anh em Đại Bảo trở về nhà để ngủ trưa.
Đến lúc ngủ dậy cũng không đi ra ngoài, ở nhà tiếp đãi từng đợt khách khứa đến chơi.
Hai đứa nhỏ Đại Bao và Nhị Bảo nhân duyên ở trong thôn cũng là không tồi. Đám trẻ con trong thôn một đứa lại một đứa liên tiếp chạy vào trong nhà.
Chỉ cần là có chút quan hệ họ hàng. Cố Tri Ý đều sẽ cho vài cái bao lì xì chứa ít tiền để tỏ chút lòng.
Nhóm chú thím tới nhà cũng sẽ cho Đại Bảo và Nhị Bảo một vài đồng tiền.
Chỉ trong ngắn ngủi hơn nửa ngày, cái bọc nhỏ mà Cố Tri Ý khâu cho bọn nó, đã có chút phình lên. Những đứa trẻ khác đều không tránh khỏi để lộ ra ánh mắt hâm mộ.
Bởi vì hiện tại vẫn là kinh tế có kế hoạch, vẫn chưa cho phép doanh nghiệp tư nhân tồn tại, cho nên đám trẻ con trong thôn muốn mua thứ gì cũng chỉ có đi đến Cung Tiêu Xã trên trấn trên mới có.
Hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo có thể nói là kiếm được một bút “Cự khoản” rồi lại không phải tiêu tốn cái gì.
“Nhà thẳng tư này, thằng tư cũng đã đi được một đoạn thời gian rồi đúng không? Mấy mẹ con các cháu chuẩn bị năm sau sẽ được đón lên bộ đội đúng không?” Thím Lưu hỏi.
Mấy người thím khác cũng tò mò mà nhìn về phía Cố Tri Ý, “Đúng vậy nha, phỏng chừng qua năm mới liền về đây đón mấy mẹ con các người đi đến bộ đội rồi đó.”
DTV
“Tôi nói này, trong thôn vẫn là nhà thằng tư tốt số nhất, bà xem đi, đã sắp được đi đến bộ đội hưởng phúc rồi kìa.”
“Ha hả, nhà chúng ta bên kia vẫn còn có việc làm vướng chân, còn chưa biết là khi nào mới được như vậy đây”.