Cố Tri Ý đợi âm thanh ngừng lại mới đưa Tam Bảo ôm trở về trên giường, dùng chăn ngăn lại giường rồi mới đi ra ngoài.
Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn còn đang nhặt pháo bông trong bóng tối, Cố Tri Ý sợ có một số pháo nổ sau nguy hiểm cho hai đứa nhỏ nên không cho mấy đứa đi ra ngoài.
Bây giờ thời tiết cũng lạnh, ban đầu Cố Tri Ý muốn mời hai anh em Lâm Quốc Đống, Lâm Quốc Bình và cả Lâm Xuân Lệ vào nhà ngồi chơi một lúc.
DTV
Nhưng lúc này đã quá muộn, cho nên mọi người đều từ chối, sau khi Cố Tri Ý tiễn mọi người ra về cũng định quay về phòng ngủ.
Không cần quét pháo đồng nghĩa với việc sau này gia đình làm ăn phát đạt.
Với lại đã đến giờ này rồi, bọn nhỏ cũng buồn ngủ không mở nổi mắt.
Cho nên sau khi hai đứa nhỏ lau mặt xong, vừa lên giường liền hô hô ngủ ngay.
Buổi sáng ngày hôm sau, Cố Tri Ý đã dậy vào lúc 6 giờ, rốt cuộc hôm nay là ngày Tết, không thể tránh khỏi có người tới cửa, vì vậy tốt hơn hết nên dậy sớm để chuẩn bị một chút.
Bởi theo phong tục ở đây, mùng 1 là không được quét rác. Cho nên cả sân vẫn là pháo giấy màu đỏ rực.
Đó cũng là bởi vì mấy năm nay không quá nghiêm ngặt, bên này cũng gì tương đối xa xôi. Do đó, một số phong tục địa phương cũng đã bắt đầu có dấu hiệu được phục hồi trở lại.
Đối với bữa sáng, tối hôm qua vẫn còn thừa một ít canh và mì sợi, còn là những món vô cùng ngon.
Tối hôm trước, Đại Bảo và Nhị Bảo ngủ rất muộn, nhưng buổi sáng cũng dậy rất sớm.
Đôi mắt ngái ngủ mộng lung chạy đến phòng bếp, sau đó liền ôm Cố Tri Ý làm nũng bán manh.
Hai đứa nhỏ đã tự biết mặc xong áo quần, mặc dù hơi có chút xiêu xiêu vẹo vẹo những sau đó đã được Cố Tri Ý sửa sang lại chỉn chu cho hai anh bạn nhỏ.
Cô lôi kéo hai đứa đi rửa mặt.
Sau khi lau khô mặt, Nhị Bảo cũng có tinh thần hơn nhiều.
Đột nhiên, cậu bé dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Cố Tri Ý, đôi mắt cười cong cong nói với Cố Trị Ý: “Mẹ ơi, chúc mừng năm mới phát tài.”
Thần cộng sự Đại Bảo cũng cực lực trợ công.
“Mẹ lì xì đi ạ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-266.html.]
Nói xong, hai anh bạn liền duỗi tay ra trước mặt Cố Tri Ý.
Động tác muốn bao lì xì không cần quá rõ ràng như vậy chứ.
Cô buồn cười nhìn hai đứa nhỏ, thảo nào mới sáng sớm đã làm nũng như vậy. Hoá ra là nhớ thương bao lì xì của cô.
Cô sờ vào hai cái đầu nhỏ mềm mại, từ trong túi móc ra hai mao tiền, đặt một mao trong tay mỗi đứa.
“Chúc mừng năm mới, Đại Bảo Nhị Bảo, năm mới nhất định phải luôn vui vẻ nhé.”
Hai anh bạn nhỏ bắt được bao lì xì như mong muốn, càng không giấu được niềm hạnh phúc trên gương mặt.
Đột nhiên, cả hai đều cùng nhau nhào vào trên người Cố Tri Ý. Cả hai đều ôm hai bên cô, tặng Cố Tri Ý một cái thơm đầu năm mới.
Cố Tri Ý đột nhiên có loại cảm giác nhãi con nhà mình đã lớn.
Sau khi để hai đứa nhỏ vào trong phòng nhìn xem em trai đã dậy chưa, Cố Tri Ý từ không gian cầm ra một nắm mì sợi đi nấu.
Mấy mẹ con ăn cơm sáng đơn giản, ăn xong mấy đứa nhỏ liền chạy ra ngoài chơi.
Sau khi Cố Tri Ý ném toàn bộ chén đũa vào máy rửa chén trong không gian, cô bắt đầu cho Tam Bảo ăn, thay tã, cũng bắt đầu chuẩn bị bao lì xì ngày tết.
Ở đây, họ thường trực tiếp đưa tiền mặt, Cố Tri Ý năm trước có mua một ít giấy đỏ, tự mình xếp thành một cái bao lì xì.
Mỗi bao lì xì đều bỏ một mao tiền.
Có trường hợp đặc biệt thì bỏ 5 xu 2 xu, thỉnh thoảng có một vài đứa trẻ con nhà người khác tới cửa, cho 1 xu 2 xu biểu hiện thành ý cũng đã là rất nhiều tiền rồi.
Sau khi chuẩn bị xong bao lì xì, Cố Tri Ý cũng ôm Tam Bảo đi ra ngoài.
Tết âm Lịch năm nay hiếm khi được thời tiết đẹp, khi cô vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo đang nhặt pháo, chuẩn bị chơi với nhóm bạn của mình.
Nhưng chưa bắt đầu chơi đã bị Cố Tri Ý gọi trở về.
Đùa gì chứ, hôm nay là ngày Tết, chơi pháo cái gì.
Nhất là mấy thằng nhỏ còn bỏ pháo vào đống phân bò, nổ một cái thì không phải b.ắ.n tung tóe khắp người sao?