Lâm Quân Trạch vừa rồi tính một chút, tổng cộng 9 đứa trẻ, 8 nữ một nam. Trạc tuổi với Đại Bảo và Nhị Bảo.
Lâm Quân bước tới giúp vài đứa trẻ cởi dây trói trên người, sau đó dẫn theo một vài đồng chí cùng nhau khiêng những đứa trẻ đi ra ngoài.
Khi vừa ra bên ngoài, những người tiếp ứng vừa lúc cũng đến.
Lâm Quân Trạch bế bọn nhỏ đặt lên xe, còn những kẻ lái buôn đều ném vào sau thùng xe.
Sau khi lên xe, anh cầm một ít thức ăn chia cho bọn nhỏ.
Lâm Quân Trạch thuận tiện nói với người lái xe: “Đêm nay đưa mấy đứa nhỏ đến trong sở trước đi, ngày mai lại đi hỏi thăm tin tức, sau đó đứa bọn chúng về nhà.”
Đồng chí lái xe gật đầu đồng ý.
Mà Tiểu Trần là tên nằm vùng ở sau thùng xe, lại đang giả vờ cố hết sức mở trói dây thừng, sau đó chân chó chạy tới bên người tên cầm đầu lái buôn, muốn cởi trói giúp hắn.
“Lão đại, để tôi giúp anh cởi bỏ, anh chờ một lát.”
Nhưng tên cầm đầu lái buôn đã bị Lâm Quân Trạch dùng một kỹ thuật đặc biệt trói kỹ, tên nằm vùng loay hoay rất lâu mà không mở nó ra được. Vội vàng đến mức đầu đổ đầy mồ hôi.
Tên cầm đầu lái buôn thấy đứa em mà mình cứu trở về tới lúc này còn không quên cứu chính mình, trong thâm tâm hắn rất cảm động.
Nhìn thấy người ở phía trước phát hiện bọn họ, tên cầm đầu kia nghiêm túc nói: “Đây là sợi trói c.h.ế.t rồi, trước tiên cậu đừng đụng vào tôi, chạy trước đi đã.”
Tên cầm đầu là bị Lâm Quân Trạch dùng kỹ thuật của bộ đội trói lại, người bình thường thật sự rất khó cởi ra.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-264.html.]
Tên nằm vùng Tiểu Trần cũng có kỹ thuật diễn xuất xắc, hắn ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không được, lão đại, lúc trước là anh cứu tôi trở về, dù sao tôi sẽ không ném lại anh ở đây.”
Trong mắt còn ngấn lệ, dường như đang bày tỏ tình cảm thân thiết. Nói xong, hắn lại vùi đầu cởi trói dây thừng một lần nữa.
Tên cầm đầu cũng là vẻ mặt cảm động, không nghĩ tới hoạn nạn còn thấy được chân tình!
Nhưng hắn cũng biết lúc này tình huống đặc biệt, gọi nhỏ tên nằm vùng Tiểu Trần. Nhỏ giọng nói: “Hổ Tử, trước tiên đừng để ý tới tôi, cậu lấy đồ trong thắt lưng quần của tôi ra."
Tên nằm vùng Tiểu Trần cũng rất nghe lời, lập tức bắt đầu kéo thắt lưng của hắn, từ trong đó lấy ra một tờ giấy và một cái ngọc bội. Cảm giác nó giống như là tín vật.
Tiểu Trần ngầm coi như không biết gì, sau khi lấy đồ ra liền giao cho tên cầm đầu.
Hành động này càng làm cho tên cầm đầu cảm động hơn nữa, rốt cuộc những người anh em bên cạnh hắn lúc nào cũng mơ ước thứ đồ này: “Hổ Tử, cậu cầm lấy thứ này rồi đi đến ngọn núi phía sau nhà chúng ta, đi bộ mười dặm về phía đông. Là có thể nhìn đến một cái sơn động. Cậu dùng thứ này đặt vào cơ quan nơi đó là được. Chờ đến khi người đứng đầu tới, cậu đưa thứ này cho hắn ta xem, hắn ta sẽ hiểu.”
Tên cầm đầu bọn buôn người giống như đang bàn giao hậu sự, nói hết những điều nên nói với Tiểu Trần, Tiểu Trần không hề lộ ra vẻ kích động, mà là vẻ mặt rối rắm.
“Lão đại, anh cứ từ từ, đợi lát nữa tôi giúp anh cởi trói rồi chúng ta cùng nhau đi.” Nói xong lại muốn bắt đầu hành động.
Đương nhiên Lâm Quân Trạch bọn họ biết động tĩnh ở phía sau, vừa vặn bên cạnh liền có người giúp đỡ. Liền nói: “Để tôi đi ra sau nhìn xem, nhóm người này rất xảo quyệt.”
Thấy không còn bao nhiêu thời gian, tên cầm đầu trực tiếp dùng thân mình đẩy Tiểu Trần ra, lớn tiếng nói: "Đi nhanh, nhớ những gì tôi đã nói với cậu.”
Cuối cùng, tên nằm vùng Tiểu Trần giống như đã có một quyết định trọng đại, hắn liếc mắt nhìn vào tên cầm đầu, sau đó nhẫn tâm quay đầu bỏ chạy vào trong núi.
Các đồng chí công an phía trước dường như vừa nhận thấy có người bỏ chạy, vội vàng dừng xe, cử một số người đuổi theo. Kết quả là “không bắt được” tên đàn em chạy thoát kia.
Lái xe tài xế Vương Đạo nói: “Đuổi không kịp thì thôi, tôi tìm hiểu thì đây cũng chỉ là tên đàn em râu ria, cũng chả biết được bao nhiêu đâu. Chúng ta áp tải nhóm người này trở về lại bàn tiếp.”