Lâm Thúy Vân hướng tới cuộc sống bên ngoài cho nên càng thêm cảm thấy ngần ấy năm của mình chưa từng có cuộc sống tốt.
Lúc ấy khi cô ta mang thai, rõ ràng thời gian có thai của ncô ta và Cố Tri Ý không cách xa nhau lắm.
Nhưng mẹ Lâm lại chỉ chăm sóc vợ chú tư một cách đặc biệt. Lâu lâu đi xem một chút, còn lấy vài quả trứng gà qua đó.
Khi Cố Tri Ý sinh con cũng đi chăm sóc, đến khi người ta đã có mẹ ruột chăm sóc rồi mà mẹ Lâm cũng không đến đây chăm sóc cho cô ta.
Tuy nói lúc sau cũng tới chăm sóc cô ta, nhưng cô tra vẫn luôn cảm thấy Cố Tri Ý được chăm sóc trước.
Cho nên trong lòng cô ta liền không thoải mái.
Muốn nói, khi một người để tâm vào chuyện vụn vặt, những chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi đều có thể bị lấy ra nói một câu.
Cô ta vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện của Cố Tri Ý đều tốt hơn so với cô ta, một bên khác lại cảm thấy Cố Tri Ý đoạt mất đồ của cô ta cho nên mới có cuộc sống ngày hôm nay.
Cố Tri Ý cũng không biết những loanh quanh lòng vòng trong lòng Lâm Thúy Vân.
Nếu biết thì cô chắc chắn có thể phun vào mặt cô ta, tưởng dễ ăn sao.
Rốt cuộc chân tướng của chuyện lúc trước như thế nào tạm thời không nói tới.
Cứ coi như danh ngạch lúc trước là Lâm Thanh Bách được đi, liệu anh ta có bản lĩnh của Lâm Quân Trạch hay không thì Cố Tri Ý không biết, nhưng liệu có mấy người có thể tranh đua được với Lâm Quân Trạch?
Ngắn ngủn mấy năm đã được thăng vài cấp, cũng không phải chỉ dựa vào vũ lực là có thể làm được.
Cỗ ta có thể bảo đảm nếu như người đàn ông của cô ta đi là có thể ngồi trên vị trí bây giờ của Lâm Quân Trạch không?
Thu dọn xong xuôi, rửa tay sạch sẽ, Cố Tri Ý liền mang theo mấy cái bánh gạo trở về.
Chén bánh gạo lạnh băng nhai sẽ khó khăn hơn.
Khi Cố Tri Ý về nhà liền suy nghĩ đến cách ăn khác.
Đến khi trời tối liền chiên cho hai anh em một chén bánh gạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-260.html.]
Cầm chén bánh gạo cắt thành từng miếng mỏng có độ dày vừa phải, đổ dầu vào trong nồi, chiên đến khi hai mặt đổi sang màu vàng nhạt là được.
Chén bánh gạo được chiên lên như vậy, bên ngoài có chút vàng và giòn, bên trong vẫn mềm mại.
Một ngụm cắn xuống, cảm giác như dầu đầy một miệng.
Thật sự là quá thỏa mãn.
DTV
Còn chén bánh gạo dư lại không ăn hết, Cố Tri Ý đều cất hết lên.
Thời tiết bây giờ rất lạnh, đặt ở bên ngoài ngược lại cũng không làm sao cả, chuột bọ gì đó phỏng chừng trong phạm vi mấy mét đều bị Béo Quất và vợ của nó bắt hết rồi.
Hai con mèo cũng kỳ lạ.
Bắt được cũng không ăn mà chỉ chơi.
Từ con chuột sống sờ sờ bị chơi đùa quá trớn, chán rồi mới thưởng cho những con mèo khác ở trong thôn ăn.
Cho nên có thể nói, tay nghề bắt chuột này của Béo Quất đã khiến nó thành công trở thành lão đại trong một đám mèo nhà.
Đặt bánh gạo ở bên ngoài, buổi tối mấy đứa nhóc cũng chỉ uống thêm một chén cháo đã no bụng rồi.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Cố Tri Ý đều tập cho mấy đứa bé có thói quen đánh răng rửa mặt, dù gì thì đời trước cô đã từng trải qua nên mới biết được.
Từ khi còn nhỏ phải chăm sóc răng miệng thật tốt, sau khi lớn lên mới không phải chịu tội.
Nghĩ đến cô phải đi trám răng, nhổ răng, quá trình này thật sự là khổ không nói nổi.
Nhưng mà cũng may, đi tới cái thời đại này. Bởi vì cũng không có bao nhiêu kẹo để ăn cho nên tình huống sâu răng vẫn tương đối ít.
Sau khi Cố Tri Ý tới cũng đặc biệt chú trọng vấn đề khoang miệng của mấy đứa bé.
Hàm răng của hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo thật ra cũng không xuất hiện những tình huống khác thường, rất khỏe mạnh.
Hàm răng cũng không gặp phải tình trạng so le không đồng đều, tiếp tục bảo trì là được.