Không thể không nói, sau khi chia nhà thì chỉ số thông minh của mẹ Lâm đã tăng lên vùn vụt, chính vì vậy nên lâu lâu Cố Tri Ý cũng sẽ mang rất nhiều thức ăn qua nhà cũ.
Lần này mua có hnơi nhiều đồ một chút. Cố Tri Ý đoán em trai nhà mình chắc hẳn sẽ đến đây một chuyển, đến lúc đó để cậu mang ít đồ về vậy, nếu không thì thằng nhóc sẽ bám ở đây làm nũng cả ngày mất.
Vừa mới nói dứt lời, lúc gần đến giờ ăn trưa thì Cố Tử Sâm đã cõng một cái sọt to tới. Sợ người khác biết mình tới ăn ké cơm, cậu làm bộ ngượng ngùng nói to: “Ai da, em đã nói là không cần tới sớrm như vậy rồi mà mẹ không nghe cơ! Ui da, sao lại đến đúng vào giờ cơm thế này? Chị à, chị không cần giữ em lại ăn cơm đâu, em tới đưa chút đồ vật rồi đi ngay.”
Mỗi lần Cố Tri Ý nhìn thấy cậu em trai ngốc nghếch này thì tay lại bắt đầu ngứa. Muốn ăn cơm thì ăn cơm thôi, sao phải quanh co lòng vòng một vòng lớn như vậy làm gì? Cô nhàn nhạt nói: “Được rồi, vậy em trở về đi, nhớ nói với ba mẹ là bao giờ chị bận xong liền sẽ nhà thăm bọn họ.”
Cố Tử Sâm: “???” Sao tình huống này lại không giống như trong tưởng tượng của cậu vậy? Sao chị gái lại không giữ cậu ở lại ăn cơm thế?
Thấy vẻ mặt ảo não rối rắm của cậu, Cố Tri Ý sắp cười muốn chết. Cô cũng không trêu ghẹo nữa mà nói: “Muốn ăn mà còn không mau tới hỗ trợ?”
“À, dạ dạ. Này chị, để đó để đó, mấy thứ này cứ để em làm là được.” Biết mình bị chị gái trêu ghẹo, Cố Tử Sâm cũng không thèm để ý chút nào, vì để ăn ké cơm mà cậu cực kỳ tích cực làm trợ thủ cho chị gái.
Giữa trưa Cố Tri Ý một bát thịt nguội kho, một đĩa khoai tây trộn dấm và thịt xào. Cơm nước xong, sau khi rửa sạch bát đũa xong thù Cố Tử Sâm cũng không ở nhà Cố Tri Ý bên này lâu hơn nữa mà cầm những đồ vật Cố Tri Ý đưa cho nhà họ Cố vội vàng trở về.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-253.html.]
Cố Tri Ý nhìn qua những đồ vật mà Lưu Ngọc Lan để em trai mang đến, chậc chậc, ai không biết còn tưởng là mẹ coi dọn hết thứ tốt trong nhà tới đây ấy chứ. Chủ yếu vẫn là hải sản tương đối nhiều, chắc hẳn là trước đó cha Cố đi biển bắt hải sản sau đó phơi khô rồi mang tới đây.
Sau khi cất hết đồ gọn gàng xong thì cô mới lấy thư của Lâm Quân Trạch ra xem. Nhìn chữ gửi vợ trên thư, không biết tại sao mặt cô lại có chút nóng lên. Trên thư có ghi nơi gửi, nhìn thấy Lâm Quân Trạch nói về mấy đứa nhỏ bị mất tích thì Cố Tri Ý nghĩ thầm quả nhiên là như thế. Ngoài ra, anh còn hỏi về những chuyện trong nhà.
【 Rời nhà đã được hơn một tháng, không biết Tam Bảo đã lớn thế nào rồi? Không biết Đại Bảo và Nhị Bảo có nhớ tới người cha là anh không? Và vợ ơi, quan trọng là em có nhớ anh không?
Chắc hẳn là em rất nhớ anh cũng như anh nhớ em vậy nhỉ! Vợ à, anh đã gửi thư tới quân đội xin một căn nhà trong viện người nhà rồi, anh tin là sau khi nhiệm vụ lần này hoàn thành thì cả nhà chúng ta có thể đoàn tụ bên nhau.
Trước kia lúc rời nhà thì hầu như là không quá nhớ mong, hiện giờ lại thành không có lúc nào là không nhớ mong. Anh cũng bắt đầu hiểu câu nói có vợ con ở nhà thì ấm áp rồi.
Lúc em nhận được thư thì chắc hẳn là cũng đã sắp đến lúc ăn tết, mấy mẹ con em nhớ ăn uống thật đầy đủ nhé! Anh ở bên này cũng khá tốt, không cần nhớ mong đâu.Nhớ em, Trạch. 】
Cố Tri Ý càng đọc đến mặt sau thì mặt càng nóng hơn, sao người này lại viết sến sẩm thế cơ chứ? Chẳng qua cũng có thể nhìn ra răng thời gian không đủ nên mặt sau anh viết tương đối hấp tấp, nhưng việc đó cũng không ngăn được anh sến sẩm hai ba câu
Cố Tri Ý cất thư vào trong không gian, nghĩ thầm Phú Châu cách thành phố Triều bên này cũng không quá xa, mà anh bận rộn ở bên kia chắc chắn sẽ không ăn uống đầy đủ. Sau khi ru mấy đứa nhỏ ngủ, Cố Tri Ý đi vào không gian chuẩn bị phục chế một ít thức ăn để gửi qua cho anh.