Hôm nay mọi gia đình đều tổng vệ sinh, Cố Tri Ý một mình bận rộn đến tận buổi chiều. Sau đó may mà có mẹ Lâm tới đây giúp một vài việc, nếu không thì cái eo của Cố Tri Ý cũng đứt luôn rồi. Ở niên đại này mà gãy eo thì phiền phức lắm.
Bận việc một ngày, buổi tối Cố Tri Ý vừa mới nằm xuống thì đã ngủ ngay, cũng không có thời gian quản lý hai nhãi con đang chơi đùa ầm ĩ nữa.
Đại Bảo và Nhị Bảo chơi đùa một lúc lâu, thấy mẹ và em trai đều đã ngủ thì hai người cũng rất ngoan ngoãn mà tự mình đắp chăn lên rồi nằm sang một bên khác để ngủ. Tư thế ngủ của trẻ con đều không hề ngoan chút nào, đôi khi chỉ cần vểnh m.ô.n.g lên là ngủ luôn, hai đứa nhóc nhà này thì càng có nhiều tư thế ngủ kỹ quặc hơn nữa.
Ngày hôm sau, Cố Tri Ý thấy nhà cửa cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ thì chuẩn bị đi tới huyện thành mua chút hàng tết trước. Người có ý tưởng giống cô cũng không ít, cho nên khi Cố Tri Ý đi tới cửa thôn chuẩn bị ngồi xe thì nhìn thấy vài thím mà mình quen biết đang ngồi chờ ở nơi đó sẵn rồi.
Hiện tại thời tiết rất lạnh, các thím trên xe bò đang cõng theo cái sọt đều lạnh đến đôi tay rụt vào trong tay áo, thế nhưng ngoài miệng vẫn không ngừng lải nhải lẩm bẩm. Lúc nhìn thấy Cố Tri Ý tới đây, họ còn cực kỳ nhiệt tình chào hỏi với cô.
“Vợ lão tứ, cháu cũng đi tới huyện thành à?” Thím Lưu hỏi.
“Đúng vậy thím Lưu, cuối năm rồi nên cháu mới muốn mua ít bánh kẹo để khách tới nhà thì cũng tiện chiêu đãi.”
Thím Quế Hoa ngồi bên cạnh thím Lưu nhìn về phía Cố Tri Ý với vẻ mặt hâm mộ, “Cho nên mới nói chỉ có mỗi vợ lão tứ là biết chú ý những chi tiết nhỏ nhặt này thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-251.html.]
Trong lòng Cố Tri Ý thầm trợn trắng mắt, cũng biết đây là thím Quế Hoa đang nói móc mình. Hiện tại đâu có giống như đợt mất mùa mấy năm trước, bây giờ gia đình nào ăn tết mà chẳng chuẩn bị ít kẹo đãi khách? Thế mà vị thím này nói cứ như có mỗi nhà cô làm vậy ấy! Cố Tri Ý cũng không khách khí, cười nói: “Hoá ra các vị thím đi tới huyện thành không phải là để mua bánh kẹo đãi khách ạ?”
DTV
Không đợi mọi người đáp lời, cô lại nói luôn: “Ai da, các thím đừng trách cháu thẳng thắn, cuộc sống hiện tại cũng đâu như ngày xưa nữa đâu ạ. Một năm mới được ăn tết một lần, mua ít kẹo về để mấy đứa nhỏ trong nhà ăn ngọt ngào cũng tốt mà.” Nói xong, cô còn trưng ra biểu tình không thể keo kiệt như vậy mà nhìn về phía thím Quế Hoa.
Cái gì cô cũng chen miệng nói hết rồi, chúng tôi còn có thể nói được cái gì nữa? Vốn dĩ các thím này tới huyện thành chính là để mua ít bánh kẹo về nhà, bị Cố Tri Ý nói như vậy cứ như các bà tiếc tiền không nỡ mua vậy. Riêng thím Quế Hoa thì càng bị nghẹn họng đến mức nói không nên lời.
Lâm Xuân Lệ đang ngồi một bên nghe vậy thì phải cố gắng lắm mới nhịn không cười ra tiếng. Trước đó chị đã biết miệng của Tiểu Ý cực kỳ lợi hại, không nghĩ rằng hiện tại công lực vẫn không giảm chút nào!
Sau đó, đi cả một đường trên xe cũng chỉ ngẫu nhiên nói chuyện phiếm vài câu, dù sao thì thời tiết cũng rất lạnh. Gió bắc thổi qua lạnh lẽo đến mức chỉ hận không thể chôn cả khuôn mặt vào trong quần áo, sao còn có tâm tình để đi nói chuyện với nhau được nữa.
Tới huyện thành, tất cả những người đã xuống xe trên cơ bản là đều đi về phía Cung Tiêu Xã. Cố Tri Ý nhìn thấy thím Quế Hoa đang cố ý hạ thấp cảm giác tồn tại trong đám người mà bước đi thì hô to: “Thím Quế Hoa thím, thím sẽ không vì hai câu nói kia của cháu mà tới Cung Tiêu Xã mua bánh kẹo đấy chứ? Ai da, nếutrong nhà thím thực sự khó khăn thì không cần phùng má giả làm người mập đâu, thím nói xem có đúng không?”
Nhìn thấy vẻ mặt táo bón của thín Quế Hoa, Cố Tri Ý cảm thấy vô cùng vui vẻ. Mấy vị thím này ngày nào cũng chỉ thích lo chuyện bao đồng nên chuyện nhà ai cũng muốn chen miệng vào nói, thực sự là quá khó chịu.
Lâm Xuân Lệ ở một bên nghe vậy thì cười một tiếng, còn nói thêm: “Đúng vậy đó ạ, họ hàng nhà thím tới chơi cũng có thể hiểu cho hoàn cảnh nhà thím mà!” Nói xong, chị nhanh chóng lôi kéo Cố Tri Ý đi tới Cung Tiêu Xã để xếp hàng.