Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 247

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:31:44
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy Cố Tri Ý nói sẽ trả tiền mặt, hai vợ chồng cũng không có ý kiến gì.

Cố Tri Ý bảo bọn họ đợi một lát để mình trở về phòng lấy tiền, thật ra là lấy hai trăm đồng tiền đủ các loại mệnh giá từ trong không gian ra để trả cho Lâm Xuân Lệ. Hiện giờ tờ tiền có mệnh giá lớn nhất cũng chỉ là mười khối đại đoàn kết cho nên hai trăm khối trông vừa thô lại vừa nhiều, cầm trong tay cũng rất có xúc cảm.

“Chị Xuân Lệ, đây chị đếm qua đi!” Cố Tri Ý đưa tiền cho Lâm Xuân Lệ.

Lâm Xuân Lệ cũng không thèm đếm mà trực tiếp nhét tiềm vào trong túi mình, nói: “Chậc, chẳng lẽ chị lại không tín nhiệm em như vậy à? Không cần đếm đâu! Em cứ giữ tạm cái sọt này đi, chờ đến khi em cất hết đồ xong thì tới trả lại cho chị sau cũng được. Chị và anh Dũng của em đi về trước đây!” Hàng hóa đã giao dịch xong, mà thời gian cũng không còn sớm nên hai vợ chồng Lâm Xuân Lệ chuẩn bị rời đi.

“Được, vậy để em tiễn hai người.” Nói xong, cô đi theo tiễn hai người ra khỏi nhà.

Tới cổng lớn ngoài sân, Lâm Xuân Lệ nhỏ giọng nói: “Được rồi được rồi. Em khóa cửa đi, bọn chị đi đây!” Nói xong, chị phất phất tay rồi lôi kéo Lâm Đương Dũng nhanh chân đi về nhà mình.

Cố Tri Ý nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, chậm rãi đóng cửa rồi khóa kỹ lại. Trời càng tối thì độ ấm càng thấp, Cố Tri Ý dậm dậm chân rồi đi vào trong phòng.

Sau khi vào trong phòng, cô lấy mấy cái túi giữ nhiệt từ trong không gian ra để sưởi tay cho ấm áp. Chờ đến khi ấm áp hơn một chút, cô mới bắt đầu kiểm kê mấy thứ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-247.html.]

Có thể nói trông vòng tay vàng và vòng cổ vàng đều thực sự rất không tệ, trọng lượng cũng là mười trên mười. Cố Tri Ý nhìn vào trong thì thấy mấy món đồ bằng ngọc gồm có một cái vòng tay cỡ vừa, còn có hai cặp vòng tay đôi nữa, dù ánh đèn trong phòng lờ mờ nhưng cũng có thể nhìn ra mấy cái vòng ngọc này cực kỳ trong suốt sáng trong. Vòng ngọc có màu sắc của ngọc lục bảo, cho dù Cố Tri Ý không phải là người chuyên nghiên cứu về ngọc thì cũng có thể nhìn ra ngọc này không tệ chút nào. Ngoài ra, phía dưới cùng của cái sọt chính là mấy thỏi vàng nặng trĩu.

Cố Tri Ý chọn vài món vật phẩm trang sức có tỉ lệ tương đối giống nhau rồi mang chúng vào trong không gian hệ thống để giao dịch.

DTV

Sau khi thu hoạch mười vạn không gian tệ, những thứ còn lại đều được Cố Tri Ý cất vào trong không gian. Trước đó cô đã dành thời gian để dọn ra một chỗ trống trong không gian chuyên dùng để cất giữ những thứ mà mình mua được, mấy thứ này sẽ để đó để chờ sau này có thể tăng giá trị tài sản.

Cố Tri Ý nghĩ thầm có lẽ sau này mình sẽ trao đổi hàng hóa với hai vợ chồng Lâm Xuân Lệ nhiều hơn nữa, nhưng là số lần quá mức thường xuyên thực sự sẽ khiến người khác hoài nghi cho nên tạm thời Cố Tri Ý vẫn chưa nghĩ ra cách hợp tác thích hợp với họ.

Bởi vì lúc này cũng đã rất muộn rồi nên Cố Trị Ý cũng không nghĩ nhiều thêm nữa mà nhanh chóng trở về phòng, sau đó ôm mấy nhãi con ấm áp mềm mại nhà mình rồi chìm vào giấc ngủ.

Mấy ngày nay Cố Tri Ý vẫn luôn suy nghĩ xem phải bàn bạc về việc hợp tác cùng làm ăn với Lâm Xuân Lệ như thế nào.

Hôm nay thời tiết tương đối ấm áp nên Cố Tri Ý bế Tam Bảo đi qua nhà Lâm Xuân Lệ chơi, vừa đến nơi thì thấy Lâm Xuân Lệ đang đứng trong sân cho gà ăn. Nhìn thấy Cố Tri Ý tới nhà mình, chị vội ném nốt vốc cám cuối cùng trong tay cho gà ăn rồi vỗ vỗ tay vào nhau, cười hỏi: “Ái chà, hôm nay ngọn gió nào đã thổi vị khách quý như em tới nhà chị chơi thế?”

Cố Tri Ý biết Lâm Xuân Lệ hay thích trêu ghẹo mình nên vừa bế Tam Bảo vừa nói: “Chị Xuân Lệ có nhất thiết phải trêu ghẹo em như vậy không? Hôm nay thấy thời tiết ấm lên nên em mới tới nhà chị uống ly trà thôi.”

Loading...