Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 245

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:31:41
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý sờ sờ đầu Đại Bảo: “Em trai không đáng thương đâu. Bây giờ em trai chỉ có thể uống sữa thôi, chờ đến khi em lớn như các con thì sẽ có thể ăn đồ ăn bình thường.”

Cuối cùng, Đại Bảo và Nhị Bảo cái hiểu cái không mà gật gật đầu, Cố Tri Ý cũng không để hai đứa trông Tam Bảo nữa. Thấy hai mắt Tam Bảo đã díu lại, cô dứt khoát ru bé ngủ rồi đặt vào trong không gian cho Mông Mông trông nom, dù sao cũng không thể lãng phí công năng này được.

Cố Tri Ý bên này đang bận rộn chăm con, còn một bên khác thì thanh niên trí thức Vương Dương đang kéo lê thân thể gầy yếu đi tới huyện thành. Thật vất vả anh ta mới đi tới được huyện thành, sau khi tìm được căn nhà mà chồng Cố Xảo là Trần Tuấn Nhẫn thuê thì dứt khoát ngồi xổm ở ven đường.

Từ thôn Phúc Lâm thôn đi tới huyện thành tốn tận nửa ngày, Vương Dương vừa mới ngồi xuống nghỉ ngơi một chút thì trùng hợp đụng phải Cổ Xảo lớn bụng đang ra khỏi nhà. Vốn dĩ anh ta cũng chỉ muốn đến huyện thành để thử vận may, ai ngờ lại gặp được thật.

Chẳng qua Vương Dương cũng biết lúc này không thể lập tức đi lên nên chỉ đành đi theo Cố Xảo tới một cái ngõ nhỏ tương đối hẻo lánh, nhìn thấy xung quanh không có ai mới lại gần Cố Xảo.

Gần đây, bởi vì bụng Cố Xảo đang càng ngày càng lớn nên số lần ra khỏi nhà cũng ít hơn rất nhiều. Hôm nay đúng lúc cô ta thèm ăn nên muốn đi tới Cung Tiêu Xã mua vài quả mơ để ăn, ai biết trước mặt bỗng nhiên có một người đàn ông quần áo rách nát xuất hiện.

DTV

Lúc Cố Cảo đang định mở miệng răn dạy thì nghe được một giọng nam quen thuộc: “Xảo Xảo, là anh đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-245.html.]

Sau khi thấy rõ người đến là ai, Cố Xảo càng trở nên tức giận và không kiên nhẫn hơn. Cô ta lôi kéo Vương Dương vào sâu trong ngõ nhỏ, hỏi: “Không phải tôi đã nói với anh rất nhiều lần rồi à? Đã bảo không có việc gì thì đừng tới tìm tôi, anh đang làm gì vậy hả?”

Vốn dĩ Vương Dương vẫn luôn khinh thường con đàn bà ngu xuẩn Cố Xảo này, nhưng ai bảo là ...

Vương Dương không hề có thái độ không kiên nhẫn như trước nữa, lần này nghe thấy Cố Xảo chửi rủa thì anh ta cũng không phản bác.

Cố Xảo cũng biết nơi này không thích hợp để nói quá nhiều nên cũng không mắng chửi thêm nữa mà tức giận hỏi: “Anh tới tìm tôi làm gì? Đã dụ dỗ được con bé Cố Tri Ý kia chưa?”

Nghe thấy tên Cố Tri Ý thì Vương Dương lập tức hận đến ngứa răng. Tuy việc anh ta và Lâm qua phụ làm bị bại lộ không thể trách Cố Tri Ý được, thế nhưng trong lòng Vương Dương luôn nghĩ nếu Cố Tri Ý chấp nhận mình sớm hơn thì anh ta cũng không đến nỗi phải dây dưa với quả phụ trong thôn rồi thành ra như thế này, cho nên Cố Tri Ý chính là đầu sỏ gián tiếp gây ra chuyện này! Có một số người vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng thích đẩy hết mọi lỗi sai của mình lên đầu người khác, là điển hình của loại người tự mình gạt mình.

“Vẫn chưa, không biết tại sao mà bây giờ cô ta lại trở nên không dễ lừa gạt như trước nữa.” Dứt lời, Vương Dương lại cận thận nói về mục đích mà hôm nay mình tới huyện thành: “À, Xảo Xảo à, em cũng biết chuyện của anh đúng không? Em cho anh ít tiền đi.”

Chuyện của Vương Dương náo loạn lớn đến mức ngay cả Cố Xảo ở huyện thành cũng nghe nói đến. Vốn dĩ cô ta còn cho rằng lần này có thể giải quyết Vương Dương hoàn toàn luôn, không nghĩ rằng lại vẫn bị quấn lấy đòi tiền. Lúc này cũng không phải thời điểm thích hợp để trở mặt, cho nên dù Cố Xảo không tình nguyện thì vẫn nói: “Hiện tại tiền mặt trong nhà tôi đều ở trong tay bà già kia rồi.”

Dứt lời, cô ta sờ soạng vào trong túi một lúc, lấy ra mấy đồng tiền nhét vào trong tay Vương Dương, “Chỉ có ngần này thôi, anh cầm tạm trước đi. Sau này không có việc gì thì đừng có mà tới huyện thành tìm tôi, nếu có chuyện thì tôi sẽ chủ động tìm anh.”

Loading...