“Còn không phải do nhà chị cũng không có việc gì hay sao, vì vậy chị đến đây tìm em lảm nhảm vài câu. Đừng nói nha, còn phải trách do nhà em rất ấm.”
“A, em đốt lò ở kia! Nếu không, ngồi ở đây cũng có thể cảm giác được gió lạnh vù vù thổi qua.” Cố Tri Ý chỉ vào một cái lò bên cạnh cửa.
Cái lò này là trước kia, nguyên chủ đã tiêu một số tiền lớn mua trên huyện thành. Nhưng trong nhà thì không có than, Cố Tri Ý phải đổi một số ở cửa hàng bên kia.
“Ở bên này, chúng ta chính là như vậy, hiện tại cứ sương vừa xuống thì rau củ cũng chẳng còn mấy loại có thể ăn ngon nữa. Hôm qua, mẹ chị mang đến cho chị một ít rượu mơ, ngâm hơn một năm rồi, em uống thử xem!”
Nói xong thì đưa một bình rượu mơ đầy tràn cho Cố Trị Ý.
Trước kia, trong lúc vô tình, cô biết được Cố Tri Ý rất thích loại rượu này, không ngờ Lâm Xuân Lệ lại nhớ kỹ đến bây giờ.
“Vậy, em cảm ơn chị!” Ngược lại, Cố Tri Ý cũng không khách sáo với Lâm Xuân Lệ, không cần phải đẩy tới đẩy lui.
Nhưng Cố Tri Ý cũng không lấy không của Lâm Xuân Lệ, mỗi lần cô nhận chút gì đó thì cũng sẽ đáp lại chút lễ gì đó.
DTV
Đây cũng chỉ là một chút thức ăn bình thường mà thôi, bạn bè là vậy mà. Giữa bạn bè với nhau phải luôn có qua có lại chứ không phải chỉ có một người trả giá, nếu chỉ xuất phát từ một phía thì cảm tình sẽ không thể lâu dài được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-243.html.]
Cố Tri Ý để Lâm Xuân Lệ bế Tam Bảo hộ một lúc, còn mình thì đi về phía ngăn tủ cầm mấy viên kẹo sữa thỏ trắng ra. Lâm Xuân Lệ vừa thấy vậy thì lập tức biết ngay là cô muốn làm gì, vội vàng nói: “Đừng đừng đừng, chỉ là một chút rượu thôi mà. Em lấy kẹo ra làm cái gì?”
“Cũng không có gì, chỉ là mấy viên kẹo thôi. Chị mang về cho bọn nhỏ nếm thử đi.”
Kẹo sữa thỏ trắng trong tay Cố Tri Ý chỉ có gần mười viên, xác thật là cũng không nhiều lắm, thế nhưng ở niên đại này thì mấy viên kẹo này lại cực kỳ quý giá. Cố Tri Ý cũng không tiện đưa nhiều nên chỉ lấy ra có vậy, ít nhiều gì cũng coi như là thể hiện tâm ý.
“Em nhìn em kìa, sao lần nào mang đồ cho em em cũng phải tặng lại thế? Người nào không biết còn tưởng rằng chị tham đồ nhà em ấy chứ!” Lâm Xuân Lệ nhíu nhíu mày, ra vẻ bất mãn nói.
“Là em tham đồ nhà chị Xuân Lệ mới đúng ấy chứ! Chị cầm đi, cũng chỉ có mấy viên thôi mà, hai đứa nhỏ Đại Bảo và Nhị Bảo đều sắp sâu răng rồi nên không được ăn thêm nữa. Dường như đã biết Lâm Xuân Lệ muốn nói gì nên Cố Tri Ý lên tiếng nói trước luôn.
Lâm Xuân Lệ có chút bất đắc dĩ cười cười. Sự biến hóa của cô gái này thật sự là rất lớn, đặc biệt là sau khi sinh Tam Oa xong thì con cái trong nhà đều được chăm sóc rất thỏa đáng. Lâm Xuân Lệ cảm thấy vui vẻ cho cô từ tận đáy lòng.
Chẳng qua, lần này chị tới đây còn vì có một việc khác. Lâm Xuân Lệ thần bí nói: “Em gái à, chị nói cho em nghe chuyện này nhé. Dạo này anh Dũng của em và mấy anh em của anh ấy thường đi khắp chợ đen nên đã đổi được không ít những thứ đồ đáng giá, anh ấy hỏi xem em có muốn mua không đấy.” Anh Dũng trong miệng Lâm Xuân Lệ chính là chồng của chị, Lâm Đường Dũng.
Nghe thấy bọn họ đổi được không ít hàng tốt, tuy Cố Tri Ý đã hơi động tâm nhưng vẫn không biểu hiện quá rõ ràng, “Chị Xuân Lệ, trong đó có những gì vậy?”
Lâm Xuân Lệ lập tức kể ra một vài đồ vật đáng giá cho cô nghe: “Nhiều lắm luôn, nào là vòng cổ vàng, vòng tay vàng, còn có một ít vàng thỏi nữa.”
Cố Tri Ý vừa nghe thấy những thứ này thì lập tức nghĩ đến giao dịch hệ thống trong không gian của mình, vì thế cô gật gật đầu rồi ghé sát vào tai Lâm Xuân Lệ, nhỏ giọng nói: “Chị Xuân Lệ, chị có bao nhiêu thì mang hết tới đây cho em đi, nên báo giá bao nhiêu thì cứ báo bấy nhiêu.” Nói xong, cô còn nghịch ngợm chớp chớp mắt với Lâm Xuân Lệ.