“Đại Bảo, Nhị Bảo, chấm đi!” Cố Tri Ý nhìn thấy hai đứa không chấm vào sốt cà chua nên cố ý nhắc nhở.
Ai biết được, Đại Bảo vốn dĩ còn đang ngồi xuống đã đứng bật dậy.
???
Nhị Bảo nhìn thấy anh trai đứng dậy thì chính cậu bé cũng đứng lên theo nhưng động tác bên trong miệng lại không hề ngừng lại.
Cố Trị Ý: ???
Đứng (*) ăn sao???
(*) Trong tiếng Trung, chấm và đứng đồng âm.
Hai đứa bé hiểu chính là như vậy sao?
Ha ha ha. Cố Tri Ý sắp bị hai đứa con ngốc nghếch này làm cho tức cười c.h.ế.t mất.
“Cái này là sốt cà chua, chấm vào rồi ăn, không phải bảo các con đứng lên ăn!”
Ôi, ha ha ha ha ha ha không khống chế được nữa rồi!
Ồ! Lúc này, hai tên ăn hàng mới phản ứng, thế là lại ngồi xuống.
Chấm rồi lại chấm sốt cà chua trong đĩa. Trong nháy mắt, con mắt đã trợn to ra.
Đại Bảo và Nhị Bảo cảm thấy khoai tây chiên trở nên ngon hơn, không ngờ chấm vào sốt cà chua ngọt ngọt chua chua này lại ngon như vậy.
Ôi! Căn bản là không ngừng lại được.
Nhìn thấy không bao lâu sau thì sốt cà chua đã bị hai đứa ăn hết, Cố Tri Ý lại thêm vào một ít, hai đứa ăn đến mức mặt mũi đều là sốt cà chua mà không hề hay biết.
DTV
Gần đây Tam Bảo rất ngoan ngoãn, mỗi ngày chỉ ăn với ngủ, ngủ rồi lại ăn, lúc kéo đi tiểu thì chỉ rầm rì vài tiếng.
Nếu không phải ở kiếp trước, Cố Tri Ý đã từng nhìn thấy mấy đứa bé mới vài tháng tuổi, cứ hễ một chút là lại gào lên khóc lóc, thì cô đã nghi ngờ có phải tất cả những đứa bé đều ngoan ngoãn như Tam Bảo hay không.
Thật sự rất dễ chăm sóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-242.html.]
Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn ở trong nhà, không có nơi nào có thể đi, cũng chỉ có thể ở bên cạnh mẹ xem sách mà thôi.
Không phải Cố Tri Ý không nghĩ đến việc dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo vào trong không gian. Còn chưa nói đến việc vào không được, chủ yếu là vì đứa bé có thể sẽ ra ngoài nói bậy, việc này cũng không dễ giải tích.
Đặc biệt là vào thời điểm hiện tại, hai đứa bé đều có trí nhớ rất tốt đối với một số chuyện.
Mà hai anh em này cả ngày đều ngồi không yên. Không hề giống như Tam Bảo, mỗi ngày chỉ biết ăn với ngủ, chuyện gì cũng không lo, cũng không nói được lời nào.
Hai đứa bé đã ăn xong, cũng không có nơi nào để đi. Thế là Cố Tri Ý nghĩ đến việc dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi trong phòng ca hát.
Trước hết là ca hát, nhưng ý định của Cố Tri Ý chính là: Để cho con cái cảm nhận được sức hút của âm nhạc, để tuổi thơ của hai đứa nhiều màu sắc hơn. Thuận tiện cũng để cho hai đứa có cơ hội vận động, cho nên đã chọn một bài hát khá sôi động.
Kết quả, sau khi dạy được vài câu thì đã nghe thấy Đại Bảo và Nhị Bảo gào thét thảm thiết...
Thật sự ngại quá! Cô muốn rút lại mấy lời vừa nói.
“Vòng bên trái, vòng bên phải, xoay cổ, lắc mông”
“Lên lên lên! Tập thể dục! Hắc!”
Nhìn dáng vẻ Đại Bảo và Nhị Bảo học theo những gì cô vừa dạy mà ở đó quần ma loạn vũ (*), gào khóc thảm thiết.
(*) Quần ma loạn vũ: Bầy quỷ nhảy múa cuồng nhiệt.
Cố Tri Ý lại tỏ vẻ bản thân cô muốn đến một hành tinh khác sinh sống.
Bên kia, Tam Bảo vốn dĩ đang nằm trên giường nghe được những âm thành này thì “A a a” đáp lại vài câu.
Trong nháy mắt, Cố Tri Ý cảm thấy Tam Bảo đáng yêu hơn hai người anh trai này rất nhiều.
Sau khi vào cửa, Lâm Xuân Lệ cũng nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt này thì ha ha cười lên: “Ôi! Đại Bảo, các cháu đang nhảy múa cái gì đó?”
Đại Bảo và Nhị Bảo nghe thấy có người đến cổ vũ thì càng ra sức diễn xuất, uốn éo cơ thể như một con con rận. Bên miệng còn không ngừng đọc: “Xoay xoay xoay xoay.”
“Tiểu Ý, bây giờ nhà em đã có ba đứa bé rồi, náo nhiệt hơn nhà chị rất nhiều!” Lâm Xuân Lệ vừa nói mà không thể ngừng cười.
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo, bất lực nói: “Chị Xuân Lệ, chị đừng nói nữa, màng nhĩ của em cũng bị chấn động mà rơi mất rồi đây!”
Vừa nói vừa dời cái ghế cho Lâm Xuân Lệ: “Chị Xuân Lệ, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây vậy?”