Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 240

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:31:32
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào mùa đông, trời rất nhanh tối. Thấy thời gian cũng đã trễ nên Cố Tri Ý lập tức dẫn theo hai anh em trở về nhà.

Mà ở thành phố Châu Thị cách nhà không xa, đoàn người của Lâm Quân Trạch đã thăm dò được một số manh mối, anh chuẩn bị xuất phát.

Nhưng trước khi xuất phát. anh vẫn không quên vào bưu điên gửi về nhà một bức điện báo, báo bình an.

Còn những việc khác liên quan đến vụ án, Lâm Quân Trạch sẽ không nói tỉ mỉ trên điện báo.

Anh chỉ viết: Bình an. Trông chừng các con. Hạn chế ra ngoài.

Chỉ ngắn ngủi mấy chữ đã nhắn nhủ xong mọi việc.

Bên này cách thành phố Triều không xa, nói không chừng đến ngày mai thì điện báo sẽ lập tức về đến rồi.

Lâm Quân Trạch cũng yên tâm không còn gì lo lắng, bắt đầu tập trung vào công việc.

Hai ngày này, anh đã đi theo công xã thăm viếng những thôn trấn trong thành phố Châu Thị, anh phát hiện có không ít gia đình không xem trọng con gái. Thậm chí sau khi biết con gái mình đã mất tích, họ cũng chỉ đi đến phụ cận đó tìm kiếm qua loa lấy lệ, nhiều lắm thì cũng chỉ báo công an.

“Vì sao không thử ra ngoài tìm con gái? Nếu như chúng bị bọn buôn người lừa bán thì sao?” Điều tra viên hỏi.

“Tìm? Tìm ở đâu? Trong nhà còn nhiều con cái như vậy, có mất đi thì cũng là cái số của nó!”

Cha mẹ có đứa bé mất tích đã nói ra lời lạnh lùng như thế, giống như đứa bé không phải là con cái họ đã trăm cay nghìn đắng mà sinh ra vậy.

Thậm chí có phụ huynh còn không thèm báo công an, đến khi nhân viên điều tra ngầm tìm đến thì vô cùng hùng hồn nói: “Mất thì mất thôi! Còn đi báo án làm gì?”

“Đứa bé có phải là con ruột nhà các người không? Đứa bé mất tích cũng không biết đi tìm thử sao?”

Lúc này, người kia mới lộ ra vẻ chột dạ, ánh mắt lóe lên nói: “Con cái nhà tôi còn nhiều kia kìa, thiếu một đứa con gái, tôi còn có thể bớt chút khẩu phần ăn. Được rồi, được rồi! Tôi còn phải đi làm việc đây!”

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-240.html.]

Nói xong lại hùng hùng hổ hổ đi mất. Mà Lâm Quân Trạch đang ẩn thân trong thôn làng lại nhìn ra chút đầu mối.

Quá lạnh lùng! Dù trong nhà có nhiều con cái đi chăng nữa, Lâm Quân Trạch cũng không ngờ người làm cha mẹ lại có thể lạnh lùng đến vậy.

Sau đó anh lại giả vờ là người qua đường, lơ đãng theo người trong thôn tìm hiểu tin tức.

“Người nhà này sinh nhiều con cái như thế mà nghe con cái mất tích cũng không đi tìm!”

Người dân trong thôn đều có chút hiểu biết về gia đình này, họ nhao nhao hỏi: “Chàng trai này, cậu là người xứ khác đến đây sao?”

Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu, anh nói lên một cái tên thôn làng rất xa nơi này.

Mọi người nghĩ anh đến thăm người thân nên cũng không để ý, nói tiếp:

“Cậu không biết rồi, nhà này đã sinh liền sáu người con gái, đứa bé mất tích kia chỉ mới bốn tuổi, đứa bé đứng tứ tư trong nhà. Nhắc đến thì người nhà này cũng thật sự rất hiếm thấy, sinh ra sáu bé gái, quả thật là không sinh được con trai. Thời gian trước, họ còn nói mấy đứa con gái này đều là món hàng lỗ vốn, nếu có thể bán lấy tiền thì đều bán hết mới được.”

Sau đó dường như người trong thôn đều không đồng ý với cách làm của cả nhà này thế là họ lại ba láp ba láp nói một tràng.

Sau khi Lâm Quân Trạch đã hiểu đại khái sự việc thì lập tức rời đi.

Ra đến cổng thôn, anh nhìn thấy điều tra viên đi cùng anh lúc trước đã đứng đợi anh ở dưới bóng cây.

Lâm Quân Trạch đến gần, hai người đi đến một cái gốc cây, ngồi xuống, sắc mặt nghiêm túc nói: “Trước mắt xem ra nhà lão Lý này quả thật có chuyện mờ ám bên trong. Tôi nghi ngờ chính ông ta đã chủ động giao dịch mà không phải con gái ông ta đi mất đơn giản như vậy.”

“Đồng chí Lâm này, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Điều tra Lưu Chương hỏi.

“Đi! Trước tiên chúng ta đi đến một thôn làng khác! Anh ghi lại toàn bộ tình hình người ở nhà này lại!”

“Được rồi! Đồng chí Lâm, anh nói đi, tôi ghi lại.”

Thế là hai người họ vừa đi vừa nghiên cứu, thảo luận, vì không muốn bứt dây động rừng nên hai người lại thay đổi quần áo trên người lại, rồi mới chui vào thôn làng tiếp theo.

Loading...