Lúc này, tuy mẹ Lâm không vừa mắt Lý Hồng Hà nhưng bà vẫn nghe theo lời con trai, đi làm một tô mì sợi cho Lý Hồng Hà.
Phía trên có có một quả trứng gà.
“Ăn xong thì đặt ở đó là được rồi! Một hồi mẹ quay lại dọn!” Me Lâm nói xong cũng lập tức đi ra.
Lý Hồng Hà nhìn mẹ chồng nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng thì mềm như đậu hủ, cô cũng biết trước đó mình đã sai lầm biết bao nhiêu.
Chờ sau khi ăn cháo xong, hai đứa bé Đại Nha và Nhị Nha hào hứng chạy về từ bên ngoài.
Lúc hai đứa chạy đến phòng thì đã nhìn thấy Lý Hồng Hà ăn mì trên giường. Lúc này, bước chân của hai chị em đã chậm lại, hai đứa bé cứ như thế mà nhìn Lý Hồng Hà.
Lý Hồng Hà nhìn hai đứa con gái trước mặt mình. Họ chỉ mới xa cách nhau có mấy ngày nhưng hai đứa con gái đã thay đổi rất nhiều, đến mức cô suýt không nhận ra.
Tuy quần áo trên người vẫn có mấy miếng vá, nhưng còn có thể nhận ra đây là kiểu dáng mới, tóc tai của cả hai đều chỉnh tề, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn. Chỉ là sau khi gặp cô, nụ cười của hai đứa đã biến mất.
Cô đột nhiên phát hiện, trước kia dường như bản thân mình đã quá xem nhẹ hai đứa con gái này.
Cô há miệng, ấp úng gọi: “Đại Nha, Nhị Nha, đến đây với mẹ!”
Hai đứa bé không phải là mừng rỡ bổ nhào vào bên người Lý Hồng Hà, mà chính là lùi về sau một bước.
Động tác này của hai đứa bé đã làm tổn thương sâu sắc đến Lý Hồng Hà. Nhưng cô cũng biết trước đó bản thân cô đúng là đã sai rồi.
DTV
Cô vẫn cười gượng, nói: “Ở đây, mẹ có trứng gà. Đến đây, cho hai đứa ăn!”
Cuối cùng vẫn là Nhị Nha đi đến trước. Làm Đại Nha tức chết, cô bé thầm mắng đứa em gái phản đồ này.
Nhưng sau cùng thì Đại Nha cũng đến. Hai đứa bị Lý Hồng Hà lôi kéo mà ngồi vào cạnh giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-239.html.]
Hai đứa bé nhìn thấy mẹ dịu dàng sờ lên đầu chúng giống như thím tư thì trong lòng hai đứa đều cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không từ chối.
Có lẽ vì trong lòng hai đứa bé vẫn luôn khát khao mẹ sẽ giống như hôm nay, sẽ dịu dàng nói chuyện với hai đứa, cho hai đứa đồ ăn.
Bầu không khí ba mẹ con ở chung cũng có thể nói là ấm áp.
Lâm Quốc Bình nhớ đến lúc anh đi ra ngoài thì chưa nói rõ ràng, cho nên sau khi trả xe bò xong, anh lập tức vội vàng chạy về nhà.
Lúc về đến nhà đã nhìn ba mẹ con ngồi trên giường, bầu không khí rất ấm áp. Nhìn thấy hình ảnh này, hốc mắt anh đã nhanh chóng đỏ lên.
Cái nhà này, cuối cùng cũng có dáng vẻ của cái nhà rồi.
Lâm Quốc Bình tin tưởng rằng cuộc sống của gia đình mình sẽ càng ngày càng tốt hơn.
Anh sẽ vất vả nhưng nhất định phải làm cho mấy mẹ con họ được sống cuộc sống tốt nhất.
Đến chạng vạng tối, sau khi cơm nước xong xuôi thì Cố Tri Ý đi qua Lâm gia bên này.
Lúc này cô mới biết được tin tức Lý Hồng Hà mang thai.
May mắn là vì sau chuyện lần này cũng xem như là nhân họa đắc phúc (*), cô tin rằng nhà anh hai sẽ có cuộc sống càng ngày càng tốt.
(*) Nhân họa đắc phúc: Biến điều xấu thành điều tốt.
Cũng hy vọng qua chuyện này mà chị dâu thứ hai có thể ghi nhớ, có thể biết được người nào mới thật sự tốt với cô. Mà không phải lờ mờ, không rõ ràng như trước đó.
Lần này, hiếm khi Lâm Thúy Vân không nói mấy lời châm biếm mà cũng ngồi chung một mái nhà với chị em dâu.
Thường ngày cũng có những va chạm nhỏ nhặt nhưng bây giờ, người ta cũng đang mang thai, mà cả gia đình cũng mới vừa trải qua nhiều việc như vậy, cô không đến mức không có mắt nhìn mà chọn ngay lúc này đi nói mấy lời đ.â.m thọc.
Cho nên, bầu không khí của cả nhà cũng được xem như không tệ.