Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 231

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:27:07
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KjPjkLZs8

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên hiện tại cho dù cô có thuốc đi chăng nữa, thì cũng không thể cứ chữa khỏi liền cho người ta như vậy được.

Chu Khang Đức chậm rãi cảm thấy trong n.g.ự.c mình khônng nghẹn tắc như lúc nãy nữa, hô hấp cũng thông thuận hơn nhiều, lúc bấy giờ mới có thời gian rảnh mà nhìn về phía người con gái đã cứu mình.

Đối phương ăn mặc một mcái áo bông không đục lỗ, tóc thắt bím, làn da trắng nõn.

Thoạt nhìn tuổi không lớn, quần áo cũng rất quê mùa, nhưng lại mang đến một loại cảm giác hoàn toàn khác.

Chờ đến lúc thở xong một hơi, Chu Khang Đức liền nghĩ ra cách cảm tạ, ai biết được vị đồng chí này gật gật đầu xong liền muốn rời đi ngay sau đó.

Chu Khang Đức vội vàng gọi Cố Tri Ý lại, thanh âm còn có chút khàn khàn nói; “Vị đồng chí nhỏ này, chờ một chút, còn chưa có hỏi tên của cô kia mà, ngày khác Chu mỗ chắc chắn sẽ tới nhà để cảm tạ.”

Nói xong trong một hơi, còn vỗ vỗ n.g.ự.c mình vì tim đập hơi nhanh.

Cố Tri Ý thấy đối phương gọi mình lại, sau khi nghe xong lời đối phương nói, mới cười cười từ chối: “Không cần, đồng chí Chu, chỉ là chút chuyện nhỏ không tỗn bao nhiêu sức, nếu có duyên tự nhiên sẽ gặp lại nhau thôi.”

Cố Tri Ý nói xong liền không ngừng bước chân mà rời đi.

Ha, đây vẫn là lần đầu tiên phát hiện ra cô còn có một đức tính tốt đẹp là làm việc tốt mà không lưu danh tính lại.

DTV

Cố Tri Ý tiếp tục tự khen bản thân trong lòng một phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-231.html.]

Kỳ thật cũng không phải là cô muốn làm chuyện tốt mà lại không lưu danh, chủ yếu vẫn là sợ đối phương một lát nữa khôi phục lại, dò hỏi loại thuốc mình phun cho ông, bản thân cô lại không dám nói. Tóm lại, loại chuyện cứu người này, có thể bớt một lần vậy cứ bớt một lần đi.

Bại lộ là một chuyện, nửa cái xô nước này của mình vẫn là không nên múa rìu qua mắt thợ, xảy ra mạng người thì không tốt.

Cố Tri Ý cũng không đem chuyện xảy ra lần này để ở trong lòng, đi Cung Tiêu Xã mua một ít đồ vật xong cũng liền trở về.

Vừa mới đi đến bưu cục, theo lý mà nói thì của Lâm Quân Trạch cũng nên tới rồi, nhưng mà lại không hề có một cái tin tức nào báo về nhà, cũng không biết có phải lại phải đi chấp hành nhiệm vụ nữa rồi hay không.

Mà sau khi Cố Tri Ý rời đi, Chu Khang Đức liền chậm rãi đi về phía ngõ nhỏ, đúng vào thời điểm đi đến một cái giao lộ, thì nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng ở ven đường.

Người phụ nữ nhìn thấy Chu Khang Đức ngay lập tức đi qua chỗ ông, khẩn trương nói: “Cha, hôm nay sao lại lâu như vậy a, con còn lo lắng cha có phải là đã xảy ra chuyện gì trên đường đi rồi hay không, còn đang chuẩn bị đi tìm cha đấy.” Nói xong liền tiến lên đỡ Chu Khang Đức.

Chu Khang Đức lại khụ khụ hai tiếng, mới xua xua tay nói: “Không có việc gì, Thu Nguyệt này, lần này, ông lão như cha lại gặp gỡ được quý nhân rồi đó.”

Người phụ nữ trung niên cũng chính là Chu Thu Nguyệt nghe được liền cảm thấy tò mò, sau đó nghe thấy Chu Khang Đức lại tiếp tục nói: “Vừa rồi đi đến đầu ngõ đột nhiên cảm giác được một hơi cũng thở không ra, cha lúc đó đều cảm thấy Diêm Vương muốn đi tới thu cái mạng già này của cha về. Thật đúng là không nghĩ tới, gặp được một đồng chí nhỏ, cứu lấy cha.”

Chủ Thu Nguyệt nghe thấy thể tức khắc khẩn trương lên, nắm lấy cha nhà mình nhìn khắp một vòng.

“Vậy hiện tại cha có cảm thấy có chỗ nào không thoải mái hay không? Nếu không chúng ta vẫn là đi đến bệnh viện khám một chút đi?” Chu Thu Nguyệt kéo lấy Chu Khang Đức giống như là muốn đi đến bệnh viện.

“Không có việc gì không có việc gì, vị đồng chí nhỏ tuổi kia lúc nãy phun cái thuốc gì đó, cha đã tốt hơn nhiều rồi, không cần phải đi bệnh viện.” Chu Thu Nguyệt cũng biết là lão cha nhà mình đặc biệt không thích nơi như bệnh viện. Mỗi lần nằm viện đều làm ầm ĩ nói muốn về nhà.

Vì thế còn nói thêm: “Được, cha nếu là có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói ra với con, lần sau cha muốn ra ngoài con sẽ đi cùng cha, miễn cho con ngồi ở nhà cũng không được yên tâm.”

Loading...