Trước khi đi ngủ Cố Tri Ý nghĩ ngày mai có lẽ cô sẽ đi lên huyện thành một chuyến.
Chỗ Trương Lực bên kia mỗi ngày đều đem hàng hoá lấy được từ chỗ Cố Tri Ý phân cho người phía dưới đem đến chợ đen để đầu cơ trục lợi.
Hiện tại số lượng ra mỗi ngày đều là mấy trăm cân, nhưng nếu phân tán ra mà làm thì cũng không nhiều lắm.
Trương Lực hiện giờ cũng coi như được phong là rắn đầu đàn của chợ đen trong huyện, tổ chức này rất đông người, làm nhiều giao dịch xuyên giữa cả mấy cái chợ đen.
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng đã bảo anh nói với các anh em bên dưới, là thời điểm gặp phải nguy hiểm, thì người luôn lớn hơn tiền lớn hơn cả lương thực.
Cho dù là thế nào đi chăng nữa, cũng phải ném lương thực đi, chạy mới là thượng sách.
DTV
Những người này trong lúc Cố Tri Ý ở cữ cũng đã từng chú trọng huấn luyện qua, huấn luyện ra một thân bản lĩnh thoát thân.
Dựa theo giá hàng của hiện tại, mỗi ngày lương thực bán được ra ngoài có cả lượng thực phụ và lương thực tinh, phổ biến là lương thực phụ nhiều một ít, lương thực phụ vẫn phổ biến hơn một chút, lương thực tinh ở chỗ này có gạo và bạch diện.
Trương Lực bên này phụ trách chào hàng bữa sáng cho các hộ gia đình thuộc toà nhà trong hẻm nhỏ này, những cái đó đều là do Cố Tri Ý phục chế ra thông qua không gian của cô.
Trong khoảng thời gian này bán đi một ít trang sức châu báu của lầu 3, cũng đã kiếm lời được hơn 80 vạn không gian tệ, Cố Tri Ý lại dùng số tiền thấp nhất mua một ít lương thực ở thương thành của hệ thống, độn vào.
Lúc trước là bởi vì phải sinh nở, cho nên lượng lương thực cung cấp mỗi ngày cung cấp cho Trương Lực không được nhiều lắm.
Hiện tại đã sinh xong con rồi, cho nên số lượng mà cô có đều cung cấp ra hết, ngắn ngủi hơn mười ngày, liền kiếm lời được những hơn hai ngàn khối. Trong đó không bao gồm phần chia cho các anh em phía dưới đi làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-229.html.]
Phải biết rằng vạn nguyên hộ của lúc này, chính là tương đương với cấp bậc trăm vạn của đời sau.
Cái mà Cố Tri Ý chú ý tới chính là tế thủy trường lưu, sau này phải xem xét xem nhu cầu cao thấp thế nào, để cho mấy anh em phía dưới được nghỉ ngơi mấy ngày, chờ đến lúc bọn họ bán xong toàn bộ lương thực rồi, lại đem ra chợ đen bán.
Đang là mùa đông nên hiện tại rau đưa bên này cũng ít, cho nên Cố Tri Ý tự mình ướp rất nhiều đồ ăn, ăn kèm với cơm, thừa ra để bán.
Vị chua ngọt hay vị chua cay đều có, có thể nói là cực kỳ phù hợp với khẩu vị của người ở hiện tại, doanh số trông cũng không tồi.
Buổi sáng hôm nay, Cố Tri Ý đem bữa sáng đã chuẩn bị xong từ sớm bỏ vào trong không gian để phục chế, hiện tại mỗi ngày cơ bản là một hai trăm phân, đều là do Trương Lực bán, các anh em phía dưới lo chuyện lương thực.
Cố Tri Ý cũng không dám lấy ra quá nhiều, vật lấy hi vi quý (bởi vì ít nên mới quý giá), hơn nữa ít đi một chút, còn có thể tận lực đảm bảo sự tươi mới của đồ ăn.
Mỗi ngày lại đa dạng thêm một kiểu, sự lựa chọn cho việc làm bữa sáng trở nên càng nhiều.
Buổi sáng hôm nay, cái Cố Tri Ý làm chính là gạo nếp gỏi gà, còn có bánh quẩy chiên dầu, và cả một thùng sữa đậu nành.
Sữa đậu nành cơ bản là tự bọn họ mang ấm nước tới để đựng, tính theo số lượng, cũng chỉ hơn một đồng một ấm mà thôi, giá cả không được coi là quá cao.
Vừa mới sáng sớm ra Cương Tử đã đi đến nhà cô mang bữa sáng rời đi.
Cố Tri Ý muốn thuận tiện đi gửi thư luôn nên nhờ mẹ Lâm trông giúp ba đứa nhỏ cho một chút.
“Mẹ, vậy con đi đây, sữa của Tam Bảo con đang làm ấm trong nước đấy, một lát nữa nó đói bụng mẹ cho nó uống luôn là được.”
“Được rồi, con mau chóng đi đi, xem thử xem thằng tư có phải là đã đến bộ đội rồi hay không.” Mẹ Lâm vội vàng thúc giục, không sai, lần này lời Cố Tri Ý đã nói với bà chính là cô đi lên huyện thành xem thử một chút xem Lâm Quân Trạch có phát điện báo trở về hay không.