Cố Tri Ý có thể làm cũng chỉ như vậy, còn những thứ khác vẫn để cho cha ruột của hai bé đi lo toan thôi.
Xoa xoa cái cổ có chút đâu mỏi, Cố Tri Ý đứng dậy đi ra ngoài, vừa rồi nghe thấy cách vách có tiếng động, đoán chừng mấy đứa bé này cũng đã tỉnh.
Quả nhiên. mở cửa ra liền nhìn đến mấy anh trai chị gái đều vây quanh trêu đùa Tam Bảo.
Nhìn thấy Cố Tri Ý đi vào, Đại Nha và Nhị Nha liền chuẩn bị xuống giường về nhà, lại bị Cố Tri Ý ngăn lại.
“Đợi lát nữa, thím nhỏ làm cho các con một bộ quần áo, ra đây mặc thử xem có vừa không nào?”
Nói xong liền cầm bộ quần áo trên tay bắt đầu mặc vào cho hai bé, không phải nói, không hổ cô là người làm thiết kế trang phục. Kích cỡ này rất vừa phải, nhưng nghĩ đến trẻ con tuổi này lớn rất nhanh, áo và quần cũng đặc biệt để dài hơn một chút. Như vậy thì mặc hai ba năm cũng không thành vấn đề.
Đại Nha và Nhị Nha nhìn mặc quần áo mềm mại lại rất ấm áp trên người, niềm vui sướng trên mặt như thế nào cũng không che giấu được.
Dù sao cũng chỉ là đứa bé là sáu bảy tuổi, mặc quần áo mới, nơi này sờ một chút, nơi đó giật nhẹ, cảm giác tay chân cũng không biết nên đặt ở nơi nào.
Cố Tri Ý sửa sang lại quần áo cho hai bé xong, khen: “Con xem, đều vừa người, Đại Bảo Nhị Bảo, các con nói chị Đại Nha và chị Nhị Nha có đẹp hay không nào?”
Đại Bảo và Nhị Bảo lần này khó được có lúc không kéo chân sau, cũng khen nói: “Chị rất xinh đẹp.
Hai người được khen hơi ngượng ngùng, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh. “Cảm ơn thím nhỏ, con rất thích.”
Nhị Nha cũng phụ họa: “Con cũng thích, thím nhỏ thật tốt.” Nói xong, Nhị Nha đột nhiên ngượng ngùng tiến lên ôm cổ Cố Tri Ý. Thân mật cọ cọ.
Đại Nha thấy cũng lấy hết can đảm tiến lên ôm lấy Cố Tri Ý, trên người thím nhỏ thơm thơm, thật sự rất giơngs hương vị của mẹ.
Hai người đứng ở mép giường, Cố Tri Ý đứng ở dưới giường, nhẹ nhàng ôm hai bé vào trong ngực, cô có thể cảm giác được ỷ lại của Đại Nha và Nhị Nha với mình.
Cố Tri Ý không khỏi có chút buồn cười, không nghĩ tới mình xuyên vào sách, lại có duyên với trẻ con như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-227.html.]
Hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo không có mắt, cho rằng mẹ và hai chị lại đang chơi trò chơi gì, cũng đứng lên, ôm lấy Đại Nha và Nhị Nha.
Lập tức tất trọng lượng đều đè lên trên người Cố Tri Ý, nếu không phải Cố Tri Ý đứng tương đối ổn định thì như này sẽ ngã lăn ra mất.
Tức giận vỗ nhẹ vào m.ô.n.g hai nhóc: “Hai con xen vào hóng hớt cái gì hả, mau đứng lên.”
Hai người tưởng chơi trò chơi gì thật, liền ôm Đại Nha và Nhị Nha không buông tay, sau đó mấy đứa nhóc không biết như thế nào mà lại lăn thành một đoàn.
Cố Tri Ý kịp thời ôm Tam Bảo đang ở trên giường ê ê a a lên, miễn cho cậu nhóc chịu tai họa từ các anh chị.
DTV
Chơi một hồi, hai người liền đi trở về, rốt cuộc cha ruột người ta còn sống đó, Cố Tri Ý cũng không thể giữ hai bé ở lại mãi được.
Khi đi còn để cho hai bé trộm mang theo chút trứng gà bánh và đậu phộng đường trở về, giúp hai bé giấu ở trong quần áo, mới để cho hai bé trở về.
“Được rồi, trở về đi, nhớ giấu đồ vật đi.”
“Con chào Thím nhỏ.” Hai cô bé Đại Nha Nhị Nha lưu luyến không rời vẫy tay chào Cố Tri Ý.
Tiễn hai cô bé đi, ngày hôm nay đúng là khiến Cố Tri Ý bận rộn mệt muốn c.h.ế.t rồi.
Đến buổi tối, lấy chút mì sợi từ không gian ra, người một nhà ăn một bữa cơm đơn giản, một nhà Cố Tri Ý liền chuẩn bị ngủ.
Ai biết trước khi ngủ Nhị Bảo đột nhiên dính Cố Trị Ý, nói cái gì cũng không chịu đi chỗ khác ngủ.
Đứa bé được mình nuôi lâu như vậy, Cố Tri Ý vẫn hiểu một chút, liền hỏi: “Nhị Bảo làm sao vậy? Muốn nói gì với mẹ nào?”
Ai biết Nhị Bảo không nói lời nào, chỉ dán chặt vào Cố Tri Ý.
“Mẹ ơi, mẹ cũng làm mẹ của anh trai với em trai, còn có cả con nữa được không?” giọng nói hơi mang theo ấm ức của Nhị Bảo vang lên.