Đại Nha và Nhị Nha từ nhỏ đã bị bỏ qua.
Hôm nay tới bên này của Cố Tri Ý, có điểm tâm ăn, có thịt ăn, có người hỗ trợ tắm rửa, còn có quần áo ấm áp, quan trọng nhất chính là, thím nhỏ còn sẽ kể truyện cổ tích cho hai bé.
Chờ đến hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo đều ngủ say, Cố Tri Ý nhìn hai chị em, rõ ràng rất mệt mỏi, nhưng vẫn còn trợn tròn mắt nhìn cô.
“Làm sao vậy? Đại Nha?” Cố Tri Ý thấp giọng dò hỏi.
Đại Nhạ đột nhiên nắm chặt rìa chăn, sợ hãi liếc Cố Tri Ý một cái, rồi sau đó dường như lấy hết can đảm, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Cố Tri Ý: “Thím nhỏ giống như mẹ của chúng con vậy.”
Nhị Nha ở một bên cũng gật đầu, mềm mại hỏi: “Thím nhỏ, thím làm mẹ chúng con được không?”
Hai người nói đến mẹ, đôi mắt mới đầu còn đang sáng lấp lánh trở nên hơi ảm đạm, nước mắt cũng tí tách chảy xuống.
Cho dù vừa rồi hai cô bé nói không cần mẹ như vậy, nhưng cũng không có cách nào bỏ qua việc hai cô nhóc vẫn chỉ là hai đứa bé mới hơn 6 tuổi.
DTV
Một đường cố gắng nhẫn nhịn không khóc, còn an ủi cha mình, đột nhiên nhìn thấy thím nhỏ dịu dàng như vậy, không thể khống chế được nước mắt mà bắt đầu chảy xuống.
Nếu mẹ mà giống như thím nhỏ thì tốt rồi, chắc chắn mỗi ngày của bé và em gái đều rất hạnh phúc rất hạnh phúc, cho dù không có thịt ăn cũng đều hạnh phúc.
Cố Tri Ý hình dung không được tâm tình này, cảm giác như n.g.ự.c bị cái gì chặn lại vậy, không phát ra được, cũng không nuốt xuống được.
Sờ sờ đầu hai người, nhẹ nhàng nói: “Được, các con của xem thím nhỏ như mẹ con là được rồi.”
Dường như hai chị em rất bất ngờ với câu trả lời này của Cố Tri Ý, lại không hiểu mà cảm thấy yên tâm.
Hai cô bé mang theo nụ cười ngọt ngào tiến vào mộng đẹp.
Trong mộng, hai bé mơ có một người mẹ yêu thương hai bé, sẽ cho hai bé ăn thịt, mặc quần áo ấm áp, sẽ dịu dàng tắm rửa giúp hai bé, sẽ dịu dàng sờ đầu, sẽ kể truyện cổ tích cho hai bé trước khi ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-226.html.]
Trong mộng.......Đều sẽ có.
Cố Tri Ý chờ mấy đứa bé đều ngủ say, ghém chăn lại cho các bé, rồi mới đi ra ngoài.
Ở bên ngoài hít thở một hồi lâu, cảm giác không thoải mái nghẹn trong n.g.ự.c kia mới vơi đi một chút.
Hôm nay đưa hai chị em các bé trở về cũng chỉ đơn thuần muốn để cho hai bé ăn chút bổ bộ. Không nghĩ tới, hai đứa bé này hiểu chuyện như vậy khiến người khác phải đau lòng.
Nhưng cũng chỉ là đau lòng, còn rất nhiều những đứa bé ở thời đại này còn khổ hơn nhiều so với hai bé, mình muốn xen vào cũng phải có tư cách mới được.
Cũng không phải Cố Tri Ý lạnh nhạt, chỉ là vốn dĩ thời đại này là như thế, mình cũng chỉ là người làm thím, có thể ngẫu nhiên hỗ trợ chăm sóc một chút, đã rất tốt rồi.
May mà hai đứa nhỏ này đi theo người không chủ kiến giống Lý Hồng Hà, cũng không học theo thói xấu.
Nhìn biểu hiện hôm nay của hai bé sẽ biết, chỉ cần sau này dạy dỗ thật tốt, hai đứa nhỏ sẽ không quá kém.
Thừa dịp mấy đứa bé ngủ say, Cố Tri Ý nghĩ làm cho hai chị em bộ quần áo để qua mùa đông vậy.
Nếu không thì thời tiết này làm sao có thể chịu được. Nhìn chân tay nhỏ đều đông lạnh rồi.
Quần áo vẫn ở cửa hàng trong không gian tìm hai chiếc áo lông vũ, sau khi tháo hết lông đi rồi dùng nhung bên trong may cho hai bé một chiếc áo khoác.
Thật ra làm quần áo cũng không khó, cắt xong quần áo, trực tiếp đi đến một phòng khác, ở máy may trong không gian, may vài đường đã làm xong.
Quần thì là quần bông lấy từ không gian, bên ngoài cũng may thêm một lớp vải, vải dệt bây giờ không phải màu xanh đen thì là màu xanh lục, cũng thực sự không làm ra được thứ gì đa dạng cả.
Cuối cùng hai bé mỗi người một bộ, áo bông quần bông không khác nhau lắm với quần áo trên người Đại Bảo và Nhị Bảo.
Vớ lại lấy từ không gian, lúc trước đã làm rất nhiều, giày thì không nhanh như vậy, chỉ có thể chờ mấy ngày nữa lại làm cho hai bé hai một đôi sau.