Hơn nữa một muỗng dầu, một muỗng nước màu, một chút dầu hào, đảo đều, sau đó cho trứng gà đã xào xong vào, thêm chút muối, đảo đảo vài cái liền có thể xúc ra khỏi nồi.
Món ăn cuối cùng, làm nóng dầu ăn trong nồi, đánh ba quả trứng gà rồi rán lên, sau đó cho những đồ ăn kèm như cà rốt thái sợi, ớt xanh thái sợi, mộc nhĩ thái sợi vào nồi đảo đều cho chín, lại xào trứng gà, rồi cho vào nồi thức ăn vừa xào chín kia, đảo đều vài cái là xong.
Mùi vi kia đã hấp dẫn mấy đứa bé đang ở trong phòng chơi lại đây.
Đại Nha bởi vì biết em trai Tam Bảo phải có người trông, cho nên vẫn luôn canh ở mép giường, hai đứa bé Đại Bảo và Nhị Bảo ngửi được mùi hương đã sớm chạy không thây bóng dáng.
Nhị Nha cũng đi theo sau m.ô.n.g bọn họ.
Chờ đến khi Lâm Hiểu Lan bưng hết đồ ăn lên bàn, mấy đứa bé đã rất tự giác rửa sạch tay, ngồi ngay ngắn ở bên cạnh bàn.
Cố Tri Ý bận rộn xong nhìn thoáng qua, không thấy Đại Nha, thì quay ra hỏi Đại Bảo: “Chị Đại Nha của các con đâu?”
“Chị Đại Nha đang trông em trai.” Đại Bảo tâm tư đã đặt hết vào đồ ăn ngon, không lắm để ý nói.
Cố Tri Ý vừa nghe đã hiểu, đoán chừng là các em trai đều đi rồi, Đại Nha ở nơi đó nhìn.
Đứa nhỏ này.
Đi vào phòng, gọi Đại Nha vẫn còn đang canh giữ ở mép giường ra ngoài: “Đại Nha, đi thôi, đi ăn cơm.”
“Nhưng mà thím nhỏ ơi, còn em trai làm sao bây giờ?” Đại Nha vẫn không yên tâm nhìn Tam Bảo.
Cố Tri Ý đi lên phía trước vây quanh mép giường cao lên: “Không sao đâu, như vậy em trai sẽ không rơi xuống, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”
“Vâng ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-225.html.]
Cố Tri Ý tiến lên kéo tay cô bé, bàn tay nhỏ bé cũng gầy guộc, nhìn trong tay còn có không ít vết nứt nẻ.
Sau khi dùng nước ấm rửa sạch tay cho cô bé xong, rồi đặt cô bé ngồi trên ghế, bên kia Lâm Hiểu Lan đã rất tự giác múc cho mỗi người một chén cơm thật đầy.
“Chị dâu tư, đây là của chị.” Lâm Hiểu Lan đưa bát cơm đã múc xong đến trước mặt Cố Tri Ý.
“Ăn đi, mọi người đừng khách sáo.”
Trong lúc sợ Đại Nha và Nhị Nha không quen, cô và Lâm Hiểu Lan đều sẽ thỉnh thoảng gắp cho hai bé một ít thịt đồ ăn, hai cô bé khi mới bắt đầu còn câu nệ, sau cũng chậm rãi thả lòng.
Sau khi ăn cơm xong, Cố Tri Ý nhìn thân thể bẩn hề hề của hai bé, để Lâm Hiểu Lan nấu nước tắm rửa cho hai bé, còn mình thì đi làm đồ ăn để bón cho Tam Bảo.
Bát đũa cũng là Lâm Hiểu Lan rửa, dù sao thì cũng là tới cọ cơm, vẫn phải có tự giác của người cọ cơm.
Sau khi đun nước xong, chị dâu em chồng hại người liền hợp sức tắm rửa sạch sẽ cho hai chị em.
DTV
Quần áo thì vẫn là quần áo cũ, nhìn mỏng đến mức có thể thấy áo trong.
Cố Tri Ý vẫn trở về phòng cầm hai bộ quần áo mặc lót bên trong của cô ra, bởi vì là bó sát người, hai cô bé mặc vào trừ bỏ tay áo và trên người hơi dài một chút ra, thì ngược lại nhìn cũng không đến mức nào.
Quần áo bên ngoài vẫn là quần áo cũ của hai bé, dù sao thì nhà cô cũng không có bé gái tầm tuổi này, đành phải chờ một thời gian để cô làm cho hai chị em một bộ quần áo vượt qua mùa đông.
Tắm xong, ấm và sạch sẽ. Cố Tri Ý tiện tay xoa chút kem dưỡng da lên tay và mặt cho hai chị em, Đại Nha đưa tay lên mũi hít một hơi, cô bé cảm thấy mùi hương này là mùi thơm nhất mà đời này cô bé được ngửi.
Nhìn Nhị Nha không ngừng gật đầu, để cho hai bé ở chỗ này ngủ trưa xong mới đi về.
Lâm Hiểu Lan hỗ trợ tắm rửa xong cũng đã đi về rồi, dù sao thì một cái giường cũng không đủ chỗ cho nhiều người như vậy ngủ đâu.
Lên giường, hau cậu bé Đại Bảo và Nhị Bảo rất tự giác liền tìm đến vị trí của mình, mấy đứa nhóc nằm lăn ngủ, Cố Tri Ý liền nửa nằm ở trên giường, kể cho các bé một mẩu truyện cổ tích.