Hai đứa nhỏ lên án người làm mẹ này không làm tròn trách nhiệm.
Lý Hồng Hà lại mang vẻ mặt bi thương, nhưng bây giờ lại không có người nhà họ Lâm nào nhìn đến cô ta, người đáng thương tất có chỗ đáng giận.
Lâm Quốc Bình cúi đầu. nhìn hai đứa con gái bên hông mình thấp giọng nói: “Được cha nghe các con.”
Ai cũng không ngờ, lúc mnày Lâm Quốc Bình sẽ nói ra câu đồng ý.
Mẹ Lâm lúc này tìm được tự tin, nói: “Được, hơn một trăm này cô không đưa cũng được, coi như tiền cho Lý Hồng Hà cô vì ngần ấy năm đã sinh hai đứa con gái cho nhà họ Lâm chúng tôi, tìm thời gian nhờ thôn trưởng làm chứng, cũng coi như đã ly hôn.
Lúc này mọi người kết hôn đều chỉ là mời người thân, bạn bè đến ăn một bữa tiệc rượu, như vậy đã tính là hoàn thành xong nghi thức.
Cho nên khi ly hôn cũng vậy, chỉ cần mời vài người trong đó, làm chứng, cũng đã được tính là ly hôn, về sau hai người tự do gả cưới.
DTV
Lưu Trân Đệ cho rằng nhà họ Lâm tính lấy chuyện này ra để uy h.i.ế.p bọn họ, kéo Lý Hồng Hà đang muốn nói chuyện lại: “Được thôi, dù sao số tiền này đã là của chúng tôi. Nhà họ Lâm mấy người muốn ly hôn thì ly hôn thôi.”
Lý Hồng Hà muốn nói lại thôi như muốn nói cái gì, cuối cùng lại ngậm miệng lại.
Lưu Trân Đệ cũng sẽ không thèm để ý tới chuyện con gái mình có phải sẽ ly hôn thật hay không.
Cuối cùng, Lý Hồng Hà ở lại nhà họ Lý, mẹ Lâm mang theo đoàn người quay trở về.
Trên đường đi, mẹ Lâm nhìn sống lưng đều cong xuống của con thứ hai, từ nhỏ đến lớn, cảm giác tồn tại của đứa con trai này cũng không cao, thật thà chất phác, yêu quý em trai.
Bởi vì đứng thứ hai, cho nên sự chú ý của hai ông bà với anh ấy đương nhiên cũng không nhiều bằng anh trai ở bên trên và ngay cả em trai, em gái bên dưới cũng vậy.
“Thằng hai à, con đã nghĩ kỹ rồi hả? Dù sao mẹ và cha con, còn có các anh em con đều ủng hộ con hết. Đến lúc đó sợ gì không có con trai chứ? Bây giờ con còn trẻ, chúng ta lại tìm một người khác, nếu con thật sự không muốn tìm thêm. Vậy thì để cho em trai con sinh thêm mấy đứa, đến lúc đó sẽ quá kế một đứa cho con, để cho nó theo con, có người dưỡng già cho con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-223.html.]
Ừm, không cần nghi ngờ, em trai trong miệng mẹ Lâm chính là anh tư Lâm Quân Trạch.
Đừng hỏi, rốt cuộc Nhà họ Lâm có mấy anh em, vợ anh ba Lâm chỉ sinh một đứa con trai rồi nhiều năm như vậy cũng không có động tĩnh gì nữa, vợ anh tư thì đã sinh được ba đứa con trai, vừa nhìn đã biết chính là số sinh con trai.
Cố Tri Ý:???
Coi cô là heo mẹ sao? Sinh một đứa lại một đứa.
Nhưng mà vào lúc này Cố Tri Ý cũng sẽ không nói thêm câu gì gây mất hứng, Lâm Quốc Bình kéo kéo khóe miệng, gượng cười nói: “Mẹ à, con không sao, chỉ khổ Đại Nha và Nhị Nha.”
Xoa nhẹ lên hai cái đầu, Đại Nha vô cùng hiểu chuyện an ủi cha ruột mình: “Cha, không sao đâu, sau con và em gái sẽ phụng dưỡng cha tuổi già.”
Hai đứa bé nho nhỏ, bởi vì người làm mẹ bỏ qua nhiều năm như vậy, nhưng vẫn không bởi vậy mà sinh ra bất kỳ oán hận gì, ngược lại còn nói ra lời này để an ủi người lớn.
Mấy người lớn ở đây, nghe những lời vô tư của trẻ em này của Đại Nha, hốc mắt cũng hơi đỏ lên.
Đứa bé thật ngoan, là do Lý Hồng Hà kia không có phúc.
Khi đoàn người trở về, Cố Tri Ý nói một tiếng với Mẹ Lâm, liền đưa Đại Nha và Nhị Nha về nhà mình.
Thật ra hai bé có đại danh rất êm tai, Lâm Ngọc Đình, Lâm Ngọc Hoa.
Chỉ là những gia đình ở nông thôn rất giống nhau, đều chỉ thích kêu nhũ danh.
Cố Tri Ý đưa hai cô bé về nhà, đầu tiên dẫn hai cô bé đi rửa sạch tay, dùng nước ấm rửa mặt cho hai bé.
Nhìn Lâm Xuân Lệ từ sáng sớm đã giúp mình trông con, Lâm Tri Ý nói: “Chị Xuân Lệ, thật phiền chị quá, hay là giữa trưa chị ở đây ăn cơm cùng chúng em đi?”