Ai biết được, ngày hôm sau mẹ Lâm tới lôi kéo Cố Tri Ý đi tới nhà Lý Hồng Hà.
“Vợ lão tứ, con mang con đến nhờ chị dâu con trông hộ, hiện tại chúng ta đi tới nhà của Lý Hồng Hà.”
Mẹ Lâm lôi kéo Cố Tri Ý phải đi ra ngoài ngay. Cố Tri Ý còn chưa kịp phản ứng lại được đã bị kéo đi một đoạn rất dài sau đó mới đứng lên kéo mẹ Lâm đang hưng phấn chuẩn bị ra cửa lại.
“Mẹ mẹ cứ đi ra ngoài tùy tiện như vậy, nếu người ta không nói lý thì mẹ cũng không có biện pháp nào cả?”
“Vợ lão tứ, con có trình độ văn hóa cao, đến lúc đó con nói với bọn họ vài câu, nào có đạo lý lấy hết tiền của chồng mình mang về cho nhà mẹ đẻ?” Hiển nhiên mẹ Lâm vô cùng bất mãn với cách làm của Lý Hồng Hà.
DTV
Cố Tri Ý: ... Gặp phải người không nói đạo lý thì có lý cũng không nói rõ được đâu.
Xem tư thế của mẹ Lâm nhất định phải kéo theo một người để gan lớn hơn, Cố Tri Ý không có biện pháp đành phải trở về chuẩn bị bế Tam Bảo tới nhờ chị dâu cả trông giúp, không nghĩ tới đúng lúc này Lâm Xuân Lệ tới cửa.
Nghe nói hai người sắp phải ra ngoài thì lập tức ôm đồm chuyện trông đứa bé lên người mình.
“Hai người đi đi, con trông bé giúp cho.”
Lúc này Cố Tri Ý cũng không khách khí nữa “Vậy được, đành phiền toái chị Xuân Lệ rồi, bọn em sẽ về nhanh thôi.”
Nói xong thì không trì hoãn nữa mà đi ra ngoài cùng với mẹ Lâm.
Nhà Lý Hồng Hà ở đội sản xuất bên cạnh, đi qua cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ. Chờ khi tới nhà họ Lý thì Lâm Quốc Bình đã dẫn theo hai đứa con gái là Đại Nha và Nhị Nha ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-221.html.]
Tựa hồ vẫn còn đang cãi nhau, Lâm Quốc Bình là một người đàn ông nên bị đối phương nói cho không phản bác lại được một câu nào cả. Khiến lần này mẹ Lâm vô cùng tức giận, đứa con trai thành thật này hoàn toàn không kế thừa được khí phách nhà họ lâm bọn họ!
Trực tiếp bỏ Cố Tri Ý lại rồi một mình vọt qua đó.
Đừng nói hiện tại mẹ Lâm cũng mới là người phụ nữ hơn 50 tuổi, mỗi ngày phải làm việc nhà nông nên tay chân vô cùng nhanh nhẹn.
Không bao lâu đã vọt tới bên cạnh Lâm Quốc Bình, mắng lại người phụ nữ vừa rồi mắng Lâm Quốc Bình không phản bác được câu nào:
“Tôi nói này bà già kia, lòng bà cũng đủ đen đấy, sai sử con gái đem tiền nhà mình về đưa hết cho con trai bà. Phi, tôi chưa từng thấy qua người nào không biết xấu hổ như bà, con gái đã gả ra ngoài rồi còn dùng sức áp bức nó.”
“A, bà thông gia này, lời này của bà quá khó nghe rồi đó? Cái gì gọi là sai sử, đây là con gái con rể tôi hiếu kính tôi, chẳng lẽ tôi lại không thu nhận?”
Người phụ nữ cũng chính là mẹ của Lý Hồng Hà, Lưu Trân Đệ, cũng đã là người hơn 50 tuổi rồi nhưng nhìn đen hơn nhiều so với mẹ Lâm cũng chắc nịch hơn bà, ngày thường cũng là làm việc không ít.
Mẹ Lâm không nghĩ tới còn có loại người không biết xấu hổ như vậy, lập tức lôi kéo con trai của mình, nói: “Con nói với bà ta, số tiền này rốt cuộc là Lý Hồng Hà lấy không thèm hỏi ý kiến của con hay là hai đứa con lấy đi để hiếu kính bà già này?”
Lâm Quốc Bình cũng là người thành thật nên mới đáp: “Mẹ, số tiền này vẫn luôn được Hồng Hà bảo quản, tự cô ấy đưa, con cũng không biết.”
“Bà nghe thử đi bà nghe xem, con gái ngoan của bà cầm tiền mà con trai tôi vất vả kiếm được trắng trợn đưa cho nhà họ Lý các người, bà để các hương thân tới phân xử công bằng, chuyện này là chuyện người có thể làm sao?”
Rất nhanh đã có người xem không nổi nữa, nói mấy câu giúp nhà họ Lâm: “Bà Lý, số tiền này cũng là do con rể bà cực khổ kiếm về được, nếu bà lấy hết tất cả thì đúng thật là không phúc hậu.”
“Đúng vậy đó, bà xem người ta đã tới tận trong thôn chúng ta rồi, chuyện này mà nói ra cũng khó coi mà phải không?”
“Dù sao tôi cũng mặc kệ, con gái tôi hiếu kính tôi thì chính là của tôi.”