Ban ngày sợ có người tới cho nên Cố Tri Ý luôn dùng tã vải có thể giặt, hiện tại trong không gian hệ thống có thể cung cấp điện nên có thể sử dụng được máy giặt nữa. Cũng may dùng điện không cần mất xu hay vàng bằng không Cố Tri Ý cảm thấy mình có nhiều xu hơn nữa cũng không đủ dùng.
Sau khi rót chút nước ấm rửa sạch cho Tam Bảo xong mới bế Tam Bảo lên vừa cho b.ú vừa nhẹ giọng dỗ dành.
DTV
Cố Tri Ý giúp mấy nhóc đổ đầy nước. Đại Bảo và Nhị Bảo tự giác đi rửa mặt.
Hiện tại mỗi ngày là một hộp sữa bò phối hợp với bữa sáng, lúc trước khi mới vừa xuyên tới không thấy gì, gần đây số vật tư này dùng hơi nhanh hết mới phát hiện trước kia mình tích cóp hàng hóa có chút không đủ dùng.
Cũng may cái siêu thị kia cũng tới đây cùng, hiện tại có không gian bên trong hệ thống, có một số đồ vật có ý nghĩa không lớn có thể giao dịch để đổi một số đồ vật tương đối quan trọng với niên đại này.
Mà ngày đó Cố Tri Ý còn phát hiện tầng hầm cũng tới đây cùng với cô, bên trong có đủ mọi loại xe, có thể so với một cái gara.
Chỉ tiếc là xác thật hiện giờ không thể lấy ra được. Cho nên cũng chỉ có thể nhìn cho đỡ thèm. Cũng không biết Lâm Quân Trạch đi bộ đội thế nào rồi?
Lúc người còn ở bên cạnh thì không cảm thấy gì, người vừa mới đi là bắt đầu nhớ, có phải trước đây mình không quan tâm tới anh ấy nhiều lắm hay không nhỉ? Nghĩ, Cố Tri Ý nhớ tới chuyện tách nhà của nhà họ Lâm, vẫn nên viết phong thư nói với anh một tiếng.
Vì thế, Cố Tri Ý lấy ra giấy bút từ trong ngăn kéo, nói đơn giản mọi chuyện trong nhà một lần:
“Quân Trạch, thấy chữ như thấy mặt.
Anh đi được một thời gian rồi, hiện tại hẳn là đến quân doanh rồi đúng không? Gần đây trong nhà xảy ra một số chuyện, bởi vì một ít việc nhỏ mà chị hai và chị ba cãi nhau tới muốn tách ra sống riêng, cha đã mời trưởng thôn tới làm chứng cho bọn họ.
Anh không cần phải lo lắng, cha đã lo liệu chu toàn rồi, về sau sinh sống với nhà anh cả, mỗi năm chúng ta cho cha mẹ 15 khối hoặc 180 cân lương thực là được, anh yên tâm đi, em ở đây thỉnh thoảng sẽ giúp đỡ cho cha mẹ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-220.html.]
Em và con cái ở nhà đều khá tốt, không biết anh về quân doanh có quen với thời tiết bên đó hay không?
Tuy rằng chân anh đã hồi phục tốt, nhưng cũng không thể lập tức tham gia huấn luyện cường độ cao được, cần phải có quá trình chậm rãi thích ứng.
Sau khi anh đi rồi em mới nghĩ có phải thời gian ở bên nhau em đối xử với anh chưa được tốt hay không, hiện giờ xa cách nhau ngàn dặm, cho dù có nhớ cũng chẳng thể làm gì được.
Anh đi không bao lâu thì cũng tới sinh nhật của Đại Bảo và Tam Bảo, em làm cái bánh kem cho hai đứa, anh thích ngọt, nếu anh ở nhà thì khẳng định là sẽ thích.
Đại Bảo và Nhị Bảo có thêm một đứa em theo chân giành đồ ăn với bọn nó.
Bất tri bất giác lải nhải nhiều như vậy, lần gặp mặt tiếp theo không biết là khi nào, hy vọng anh được bình an!
Em biết trong lòng anh có đất nước, anh cứ yên tâm, em sẽ vĩnh viễn duy trì anh, bốn mẹ con chúng em sẽ là hậu phương kiên cố.
Hy vọng cả nhà chúng ta có thể sớm ngày đoàn tụ.
Vợ của anh.”
Lải nhải một hồi, Cố Tri Ý đã viết hơn hai trang giấy, không nghĩ tới chính bản thân mình cũng có thời điểm dựa vào viết thư để liên lạc.
Lúc này thư từ gửi đi rất chậm nhưng tình cảm ở bên trong lại là chân thật, cũng vô cùng chờ mong khi đối phương mở thư ra đọc sẽ có biểu tình gì.
Sau khi gói kỹ thư, Cố Tri Ý nghĩ khi nào vào huyện thành thì thuận tiện đi gửi luôn. Đến nỗi chuyện của anh hai Lâm bên kia, mẹ Lâm dự tính làm sao lấy được số tiền kia trở về thì Cố Tri Ý không tính toán xen vào.
Dù sao cũng cách một tầng quan hệ với nhau, xen vào cũng không tốt.