Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/RMSvZFox8R
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì thế, hai ngày sau cha Lâm gọi tất cả bọn họ vào nhà cũ nhà họ Lâm, nhìn mấy đứa con trai con dâu phía dưới, nói: “Các con cũng biết mấy chuyện xảy ra gần đây, cha và mẹ của các con cũng thương lượng một chút rồi quyết định cả nhà này nên tách ra sống riêng.”
Lâm Quốc Đống thì có chút kinh ngạc còn Lâm Quốc Bình và Lâm Thanh Bách tuy rằng cũng có suy nghĩ này nhưng mà nghe cha mình nói thẳng ra như vậy thì cũng có chút hổ thẹn. Dù sao thì chuyện cũng là do vợ mình dựng nên.
Lý Hồng Hà thì đang mừng thầm, mà sự mừng rỡ trên mặt vợ của lão tam là Lâm Thúy Vân cũng không giấu nổi, cha Lâm nhìn mấy người con có sắc mặt khác nhau trước mặt này liền nói: “Các con cũng biết, căn nhà này là dùng tiền lúc trước lão tứ đi bộ đội gửi về để xây, sau này nhà lão tứ dọn ra ngoài thì lại cho mấy đứa căn nhà kia của lão tứ. Cha nói với mẹ các con, hiện tại cũng không bắt các con dọn ra ngoài mà chờ tới khi nhà các con có tiền rồi muốn xây nhà riêng cho chính mình thì xin thôn một ít đất nền rồi mấy đứa tự xây nhà ở đi.”
Nói rồi lại phân chia mấy gian nhà ở trong nhà ra: “Cha mẹ đi theo lão đại cho nên khu phòng ở phía đông sẽ cho lão đại, bên cạnh nhà chính còn có mấy gian ở phía tây cũng đủ cho hai nhà còn lại chia. Nấu cơm vẫn là nấu chung một nhà bếp, mỗi nhà chuẩn bị phần lương thực của mình là được.”
Mọi người nhà họ Lâm nghe cha Lâm nói như vậy thì cũng không dám có ý kiến gì. Vì thế để cho lão đại Lâm Quốc Đống đi mời mấy ông cụ tương đối đức cao vọng trọng trong thôn và trưởng thôn tới cùng nhau làm chứng. Thuận tiện còn ấn dấu tay chứng minh về sau hai ông bà Lâm đi theo lão đại, về sau mỗi năm mỗi nhà phải có 15 khối hoặc là 150 cân lương thực phụ và 30 cân lương thực chuẩn hiếu kinh hai ông bà.
Lâm Quốc Phú tới nơi nhìn cha Lâm, nói: “Bình Sinh à, thật sự muốn chia cái gia đình này ra?”
Cha Lâm bất đắc dĩ vẫy vẫy tay nói: “Con cái đều đã lớn cả rồi, chia ra cũng tốt, hôm nay đành mời chú Lâm và trưởng thôn tới làm chứng cho chúng cháu để tránh sau này phải dây dưa không rõ.”
Nghe ông nói như vậy thì Lâm Quốc Phú cũng biết không có biện pháp nào cả, ý muốn tách ra của Lâm Bình Sinh vô cùng rõ ràng, lại nhìn lại mấy đứa con khác, càng không có ý kiến gì. Vì thế ông không nói cái gì nữa mà viết vài phần hiệp nghị tách nhà, mỗi người ký tên xong ấn cái dấu tay thì coi nhữu gia đình này đã được tách xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-219.html.]
DTV
Chuyện mấy hôm nay người mấy nhà xác thật nháo ra có chút khó coi, mọi người không ai nói chuyện cả, sau đó nghe mẹ Lâm nói tới lương thực nồi chén gáo bồn gì đó đều phải phân chia ra.
Chia đều cho các nhà xong thì tiễn trưởng thôn và chú Lâm tới làm chứng đi, sắc mặt cha Lâm mới biến đổi.
Cố Tri Ý có ý định nói gì nhưng cuối cùng cô chẳng nói gì cả mà im lặng đi về nhà. Còn chưa về tới nhà đã nghe được giọng lảnh lót của Tam Bảo, Cố Tri Ý bước chân nhanh hơn. Vừa vào nhà đã nhìn thấy Tam Bảo khóc tê tâm liệt phế, Đại Bảo đứng ở một bên dỗ dành còn người anh trai là Nhị Bảo thì đã tụt quần của Tam Bảo xuống rồi.
Học cách lúc trước Cố Tri Ý đổi tã cho Tam Bảo, vụng về đổi tã cho Tam Bảo, đặc biệt là lúc tháo tã ra mặt còn vô cùng ghét bỏ nhìn Tam Bảo.
“Em trai, thối quá.”
Tối nào Cố Tri Ý cũng sẽ dùng tã giấy cho Tam Bảo chứ không sử dụng cái loại tã có thể dùng đi dùng lại này.
Nhị Bảo nhìn thấy mẹ mình đã về thì lập tức bỏ quên em trai ở một bên, lôi kéo Cố Tri Ý để cáo trạng: “Mẹ ơi, em trai thối quá, phải đánh mông.”
“Khi còn nhỏ con cũng thối như vậy đó, mẹ cũng có đánh con đâu.” Cố Tri Ý vừa nói vừa thay tã cho con trai.