Được đấy, không nghĩ rằng một túi gạo hai mươi cân lại đổi được tận 100 đồng vàng! Cô nhìn lại thì thấy công năng phục chế đồ ăn cũng chỉ tốn 1 đồng vàng cho một món ăn được phục chế. Công năng này có thể sử dụng được, dù sao thì một món ăn cũng chỉ tốn 1 đồng vàng thôi mà.
Ờm, nhưng nói thật thì Cố Tri Ý rất tiếc không nỡ dùng công năng này quá nhiều lần. Thôi, lần sau bảo Trương Lực đi đổi một ít đồ trang sức về vậy, chắc hẳn là sẽ có thể đổi được càng nhiều đồng vàng hơn.
Từ từ! Nói như vậy. có phải đồ vật trong không gian của mình có thể sử dụng mãi mãi không?
Tụy Cố Tri Ý không muốn hoàn toàn ỷ lại vào bàn tay vàng không gian này nhưng làm gì có ai không muốn mình có một cuộc sống đầy đủ cơ chứ? Đặc biệt là ở niên đại này ngay cả ấm no cũng là vấn đề lớn này.
Chẳng qua dù vậy thì Cố Tri Ý cũng không ở trong không gian quá lâu, sợ Đại Bảo và Nhị Bảo tỉnh dậy sẽ không thấy người đâu.
Thấy cũng đã đến giờ, Cố Tri Ý nhanh chóng bế Tam Bảo còn đang ngủ say ra khỏi không gian.
Rất trùng hợp, lúc cô vừa ra ngoài thì nghe thấy hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo đang kêu to: “Mẹ ơi mẹ, em trai đâu rồi ạ?”
Xem đi, hai anh trai luôn trưng ra vẻ mặt ghét bỏ em trai thật ra lại rất có dáng vẻ của anh trai, buổi sáng không thấy em trai thì lập tức đi tìm.
Sau khi Lâm Quân Trạch đi thì Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn luôn ngủ cùng Cố Tri Ý, dù sao thời tiết bây giờ vẫn đàn lạnh, có nhiều người cùng nhau ngủ cũng ấm áp hơn một chút. Chẳng qua vì tránh việc hai đứa ngủ không ngoan nên Đại Bảo và Nhị Bảo ngủ ở một bên giường, Cố Tri Ý và Tam Bảo thì ngủ bên kia.
DTV
Chờ đến khi Cố Tri Ý bế Tam Bảo vào phòng, hai anh em tưởng mẹ bế em ru ngủ nên cũng yên tâm mà rời giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-216.html.]
Hiện giờ hai anh em đều tự mặc quần áo, chỉ có áo lông và áo khoác là vẫn cần Cố Tri Ý hỗ trợ thôi. Sau khi mặc xong quần áo cho hai nhóc thì cô để bọn họ đi rửa mặt rồi đặt Tam Bảo đặt ở trên giường, dùng chăn chặn mép giường lại rồi cũng đi ra ngoài. Cô đổ nước ấm vào trong bồn, hai đứa nhóc ngồi đánh răng, sau đó là rửa mặt.
Ở trong phòng dùng nước ấm rửa mặt, còn có bếp lò nên cũng không phải là quá lạnh, chủ là khi vừa mở cửa ra thì cơn gió lạnh lỡ đến tận xương kia có thể trực tiếp khiến người ta bị đông lạnh đến giật mình. Hai người nhanh chóng lên vào phòng bếp, vào cửa xong thì lập tức đóng cửa phòng bếp lại cho ấm.
Sau khi ăn cơm sáng xong, ba mẹ con đều ngồi ở trong phòng, người thì học tập còn người thì đọc sách.
Chỉ là, cuộc sống yên lặng bình tĩnh sẽ luôn có lúc bị phá vỡ.
Hôm nay, lúc Cố Tri Ý đàn ở nhà giặt quần áo thì nghe thấy có người tới gọi, người đó nói nhà cũ của nhà họ Lâm bên kia đang cãi nhau ầm ĩ. Cố Tri Ý nghe vậy thì vội vàng xoa xoa tay, dặn dò hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo trông Tam Bảo rồi nhanh chân đi về phía nhà cũ của nhà họ Lâm bên kia.
Lúc cô đến nhà họ Lâm thì người của nhị phòng và tam phòng đã ồn ào đến túi bụi. Lúc đi trên đường Cố Tri Ý đã nghe qua một chút, chờ đến khi tới nơi thì mới hiểu rõ mọi việc cụ thể.
Thật ra đầu đuôi câu chuyện là buổi sáng hôm nay chị dâu hai nhìn thấy chị dâu ba lén cầm một quả trứng gà cho con trai của chị ấy ăn, chị dâu hai thấy vậy thì cảm thấy mọi người còn chưa chia nhà mà cô em dâu này đã ăn mảnh rồi.
Thật ra đây cũng không phải là chuyện to tát gì, thế nhưng hai người tức giận nên đã lôi hết chuyện cũ ra rồi cãi nhau.
“Thôi nào chị dâu hai, còn không phải chỉ là Tiểu Ca nhà em ăn một quả trứng gà thôi à? Chị có nhất định phải làm lớn chuyện như thế không?”
“Cái gì mà chỉ là một quả trứng gà cơ chứ? Cô nhìn Ngọc Định và Ngọc Hoa nhà chúng tôi đi, có bao giờ có chuyện trộm trứng gà để ăn không?” Chị dâu hai Lý Hồng Hà lập tức không vui hỏi lại.