Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/2TtPZdE4To
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Quân Trạch vừa nhìn qua giấy tờ chứng minh thân phận của người này nên cũng đã biết sơ qua thông tin về ông. Người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn trước mặt họ Từ tên Vĩnh Niên, đeo một cặp kính gọng vàng, tướng mạo thoạt nhìn rất ôn hòa, trước mắt đang là bộ trưởng của bộ công an thành phố Phú Châu.
Lâm Quân Trạch không biết đối phương tìm mình vì việc gì gì, dù sao trước khi lên tàu hỏa thì các lãnh đạo và cấp trên cũng không thông báo bất cứ nhiệm vụ gì cho anh cả.
Tuy nghĩ như vậy nhưng Lâm Quân Trạch vẫn lễ phép bắt tay với Từ Vĩnh Niên, nhỏ giọng hỏi: “Bộ trưởng Từ, ngài cứ nói đi, có thể giúp thì tôi nhất định sẽ giúp.
Từ Vĩnh Niên cũng nhỏ giọng nói: “Đi tới nơi vắng người đã rồi hẵng nói chuyện.”
Vì thế, hai người đi tới một toa tàu khác của cán bộ cao cấp, thấy trong này không có ai nên Từ Vĩnh Niên mới nghiệm túc nói: “Trước mắt thì thành phố của tôi đã phát hiện ra rất nhiều vụ án lừa bán trẻ con, mà khoảng thời gian trước thì thành phố kế bên cũng phát hiện ra ba vụ. Chúng tôi đang nghi ngờ đây là một vụ lừa bán trẻ con có tổ chức và có mục đích nhất định, các lãnh đạo cũng đã ra lệnh cho chúng tôi phải nghiêm túc điều tra rồi.”
Từ Vĩnh Niên hơi dừng một chút rồi tiếp tục giải thích: “Theo những manh mối đã tìm được thì đa số những đứa trẻ bị bắt là bé gái, trong nhà đã có rất nhiều chị em gái, hơn nữa diện mạo của những bé gái bị mất tích đều rất xinh đẹp. Tôi và đoàn trưởng Trịnh của cậu đã là bạn tốt nhiều năm, hôm trước trong thư của ông ấy đề cập đến việc Lâm đoàn trưởng đang chuẩn bị quay về quân đội, vậy nên tôi mới mặt dày nhờ ông ấy giúp đỡ. Các lãnh đạo cũng rất coi trọng vụ án lần này, họ đều hy vọng chúng ta có thể nhanh chóng phá được vụ án này.”
DTV
Lâm Quân Trạch gật gật đầu, đáp: “Được, nếu bộ trưởng Từ đã để mắt đến kẻ hèn này như vậy thì tôi nhất định sẽ nỗ lực hiệp trợ các vị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-211.html.]
Từ Vĩnh Niên bật cười nhìn Lâm Quân Trạch: “Được rồi, Lâm đoàn trưởng cũng không cần khiêm tốn như vậy đâu. Lần này đã làm chậm trễ cậu trở về quân đội để thăng chức rồi, chờ đến khi vụ án này được phá thì tôi nhất định sẽ nói chuyện với đoàn trưởng Trịnh của các cậu.”
Lần này Lâm Quân Trạch quay lại quân đội xác thật cũng là để chuẩn bị thăng lên một bậc, vậy nên Từ Vĩnh Niên đổi cách gọi doanh trưởng thành đoàn trưởng cũng không hề sai. Tuy rằng hiện tại vẫn chưa chính thức thăng chức.
“Bộ trưởng Từ, vậy bây giờ chúng ta xuống xe chứ?”
“Đúng đúng đúng, đi thôi, tôi đã sắp xếp cho chúng ta đi chuyến trễ hơn rồi. Cậu thu dọn hành lý của cậu một chút đi, bây giờ chúng ta xuống tàu luôn.” Từ Vĩnh Niên nói.
Vì thế Lâm Quân Trạch lại mang theo bao lớn bao nhỏ xuống tàu hỏa. Suy xét đến việc Cố Tri Ý dặn dò mình phải mang theo ít đồ cho các chiến hữu nên sau khi Lâm Quân Trạch ra khỏi ga tàu hỏa còn cố ý đi tới bưu điện để gửi khô bò mà vợ mình làm cho các anh em trong quân đội của mình mỗi người một ít, chỗ còn dư lại thì chắc chắn là anh phải giữ lại ăn dần rồi. Nếu không phải vợ anh dặn chia cho mỗi người một chút thì Lâm Quân Trạch anh còn lâu mới muốn chia đồ vợ mình làm cho bọn họ!
Chờ đến khi ra khỏi bưu điện, Từ Vĩnh Niên nói: “Đi thôi! Chúng tôi cũng đã sắp xếp nơi ở tạm thời cho cậu rồi, qua bên đó cất đồ rồi đi tới bộ công an thôi.”
Lâm Quân Trạch cũng biết hiện giờ thời gian rất quan trọng, chỉ cần thêm một giây cũng có thể tranh thủ nghĩ cách cứu viện những đứa trẻ bị bắt kia cho nên anh cũng không trì hoãn thêm nữa. Hai người đi tới nhà khách, đưa giấy chứng nhận rồi cất đồ vào trong phòng, sau đó Lâm Quân Trạch đi theo Từ Vĩnh Niên tới bộ công an.