Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 205

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:15:30
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao lớn bao nhỏ, còn có thêm không ít đặc sản mà người lớn trong nhà nhét vào, thêm chút quần áo chống lạnh nữa.

Có rất nhiều cái bao to nhỏ khác nhau, hai đứa Đại Bảo và Nhị Bảo cũng muốn hỗ trợ, Cố Tri Ý liền dứt khoát ôm Tam Bảo, một cái bọc nhỏ đựng bánh bao nhân thịt và một ít tương ớt đưa cho hai đứa Đại Bảo cùng Nhị Bảo cùng cầm, bao lớn còn lại đều ở trên người Lâm Quân Trạch.

Cả nhà cùng đi về phía cửa thôn. thời điểm vừa đến. liền thấy mẹ Lâm đi từ phía bên kia của bờ ruộng qua đây.

Bởi vì sợ để cho chú Trụ Tử chờ lâu, Lâm Quân Trạch dặn dò vài câu với Cố Tri Ý, sau đó cũng quay lại nói với mẹ mình thêm vài câu nữa liền lên xe rời đi.

Đại Bảo và Nhị Bảo còn ra dáng ra hình mà đặt mấy cái bao lên xe giúp cho Lâm Quân Trạch, sau đó Đại Bảo nói: “Cha, cha phải ngoan ngoãn đó nha, trên đường cũng phải cẩn thận đó.”

“Cái này gọi là thuận đường xuôi mái.” Nhị Bảo - cái hố đen của thành ngữ bổ sung nói.

DTV

Được rồi, thuận buồm xuôi gió.

Tạm biệt Lâm Quân Trạch xong, Cố Tri Ý nói thêm với mẹ Lâm vài câu xong cũng mang theo ba đứa nhỏ đi về nhà.

Chờ đến lúc về tới nhà, nhìn thấy sân nhà an tĩnh, đột nhiên cảm thấy có chút trống vắng, rõ ràng là cũng chỉ thiếu mất một người mà thôi.

Bây giờ còn chưa qua được bao lâu mà đã ỷ lại như vậy rồi hay sao?

Bỏ qua hết những suy nghĩ kia, Cố Tri Ý bây giờ mới bắt đầu dọn dẹp chén đũa, lại đưa quần áo ngày hôm qua ra giặt.

Hiện tại thời tiết càng ngày càng lạnh, mọi người đều là hai ngày mới tắm một lần, nếu không chính là ngâm ngâm chân, cho nên quần áo kể cả áo lót bên trong cũng đều phải giặt sạch sẽ.

Lâm Quân Trạch đi rồi, Cố Tri Ý liền chuẩn bị bắt đầu gây dựng sự nghiệp của riêng mình.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, Cố Tri Ý tống cổ hai đứa Đại Bảo và Nhị Bảo đi ra ngoài đi chơi, còn bản thân lại ở lại trong nhà trông coi Tam Bảo.

Đúng lúc cô cũng muốn xem một chút xem không gian sau khi tiến hóa sẽ là cái dạng tồn tại gì.

Vừa vặn Tam Bảo ngủ mất rồi, Cố Tri Ý dùng chăn bao vây xung quanh nó lại, đảm bảo thằng bé sẽ không bị rớt xuống dưới giường.

Lại kéo chăn của Tam Bảo xuống thấp hơn một chút, sợ một lát nữa Tam Bảo bị nóng quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-205.html.]

Làm xong những cái đó mới dùng ý niệm để tiến vào trong không gian.

Sau khi vào trong không gian rồi, cái siêu thị cực lớn lúc trước vẫn ở đó, Cố Trị Ý đi đến chỗ sáng lên ở chính giữa kia.

Trong lòng nghĩ rằng có thể là cô đứng ở chỗ này, sau đó sẽ được cái ánh sáng thánh thần gì đó chiếu lên người, sau đó nữa sẽ nhận được loại năng lượng đặc biệt nào đó?

Trong đầu nghĩ như vậy, mà Cố Tri Ý cũng thật sự làm như vậy.

Nói Cố Tri Ý mạnh mẽ là thật sự rất mạnh mẽ, cứ đứng ngay phía dưới ánh sáng như vậy, bị nó chiếu tận hơn mười phút.

Í? Không có phản ứng gì cả sao?

Cảm thấy chắc là phương thức mở ra không đúng, Cố Tri Ý lại chuẩn bị đi lấy cây thang trong nhà kho của siêu thị thương trường, chuẩn bị tự mình bò lên trên để tìm hiểu đến tận cùng.

Nhưng là cô không có nhìn đến, ở phía sau có một tia sáng cứ yên lặng không một tiếng động như vậy mà đi vào trong cơ thể cô.

Cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Cô bên này còn đang xách cây thang tới, chuẩn bị bò lên trên để xem thử xem rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Kết quả lên được trên đó rồi, trái nhìn một cái phải sờ một chút cũng không nghiên cứu ra bất cứ cái gì?

“Ây? Này này này? Có ai ở đây không?”

Cố Tri Ý cảm giác hôm nay chỉ số thông minh của mình rớt trở về lúc ba tuổi.

Cái thứ đồ này cũng không phải là trí tuệ nhân tạo, bản thân cô quả nhiên là suy nghĩ nhiều quá, nhận mệnh mà bò xuống khỏi cây thang.

Đột nhiên có một tiếng nói vang lên!!!

“Ai! Có ta ở đây.”

!!!!!

Loading...