“Vợ à, em sẽ nhớ anh mà đúng không?” Lâm Quân Trạch hóa thân thành một tiểu yêu tinh dính người, quấn lấy Cố Tri Ý hỏi một câu tiếp một câu.
Cố Tri Ý trở mình, mặt đối mặt với anh, nghiêm túc nói: “Sẽ nhớ anh, như vậy đã được chưa.”
Lâm Quân Trạch:......
Cảm giác như vợ quá qua loa có lệ.
Hai người cứ mặt đối mặt như vậy mà nhìn nhau, không biết như thế nào mà ra, phong cách hình như có chút ngấy......
Trong khoảng thời gian này, Lâm Quân Trạch cũng không thiếu ôm ấp hôn hít, nhưng vẫn rất đứng đắn không có làm hành động gì.
Bây giờ, Cố Tri Ý đột nhiên có chút thẹn thùng.
Thân hình hơi ngả về sau, muốn lui lại một chút trước.
Lâm Quân Trạch sao có thể để cho người vợ thơm tho đã nằm trong vòng tay còn trốn thoát được chứ, ngay lập tức ôm lấy Cố TriÝ kéo qua đây.
Lúc này khoảng cách lại càng gần hơn.
Gần đến mức Cố Tri Ý có thể nghe được cả tiếng tim đập của Lâm Quân Trạch, sức nóng của mỗi hơi thở cũng phả lên trên mặt cô.
Chỉ là, cái hô hấp này sao lại càng lúc càng thô nặng hơn thế lày???
Lâm Quân Trạch không nghĩ tới người cũng đã ôm vào lòng rồi, vậy mà vợ anh vẫn còn có thể thất thần, cái này làm anh không đợi được nữa, trực tiếp động miệng lên.
Không có chuyện gì mà một cái hôn không thể giải quyết được.
Nếu có......
“Có thể chứ? Vợ à?”
DTV
Cố Tri Ý: …………
Đây là cái loại ngôn từ hổ sói gì thế này.
Không chờ Cố Tri Ý trả lời, động tác của người nào đó đã nhanh hơn đầu óc rồi.
Bắt đầu từ nụ hôn chuồn chuồn lướt nước dần về sau càng thêm vội vàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-203.html.]
Động tác trên tay không ngừng nghỉ..
Chờ đến thời điểm Cố Tri Ý phát hiện không đúng, đột nhiên nghe thấy người nào đó nhẹ giọng nỉ non: “Vợ à, em thơm quá.”
Cả người chỉ có mùi sữa Cố Tri Ý...
Vì thế tối lửa tắt đèn, ván giường lay động.....
( tác giả viết không nổi nữa, mọi người đều là những độc giả thành thục rồi, xin mời tự mình tưởng tượng tiếp đi. )
Ngày hôm sau, Lâm Quân Trạch thần thanh khí sảng rời khỏi giường, động tác rất cẩn thận, sợ đánh thức Cố Tri Ý.
Chỉ là đồng hồ sinh học của Cố Tri Ý không sai biệt lắm cũng là vào khoảng thời gian này, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang mặc quần áo vào.
Cô đem đầu tóc buộc gọn, cũng rời khỏi giường.
Lâm Quân Trạch thấy, nói: “Vợ, em cứ ngủ tiếp đi, anh ăn chút đồ trên đường là được rồi, đồ vật tối hôm qua cũng đã chuẩn bị xong cả rồi."
“Không cần phải vội làm gì, thời gian còn kịp, em nấu chút đồ ăn nóng cho anh.” Cố Tri Ý nói xong cũng liền ra cửa đi về phía phòng bếp.
Đêm qua trước khi đi ngủ cô đã nhào xong bột mì bỏ vào trong không gian, nhân bánh cũng đã nấu xong rồi.
Cố Tri Ý rửa tay sạch sẽ, liền bắt đầu chuẩn bị gói bánh, mười mấy cái bánh bao nhân thịt rất nhanh đã được làm xong xuôi.
Đặt ở trong vỉ hấp chờ chúng nó lên men lần thứ hai. Sau đó có thể hấp trực tiếp luôn được.
Trong thời gian chờ đợi này, Cố Tri Ý tranh thủ đi rửa mặt trước.
Bánh bao nhân thịt có thể ăn trên đường đi, hiện tại thời tiết rất lạnh, mấy thứ như bánh bao này có thể cất được tận mấy ngày, đến lúc muốn ăn lấy ra hâm nóng lại là có thể ăn được rồi.
Buổi sáng nay nấu sủi cảo, sủi cảo cũng là làm tốt từ ngày hôm qua, hơn nữa còn là nhân thịt.
Cố Tri Ý đang khom lưng chuẩn bị lấy củi lửa để đốt, kết quả eo vừa cong xuống một cái, lập tức cảm nhận được đau xót.
Cố Tri Ý từ dưới đáy lòng đem người đàn ông vô lương tâm nào đó lăn qua lộn lại mắng mấy lần.
Hai người Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã sắp được 4 tuổi, hai anh em ngủ chung một phòng, buổi sáng thức dậy sẽ tự mình vụng về mà mặc xong quần áo, xuống khỏi giường, cũng sẽ tự mình đánh răng rửa mặt.
Có thể nói là trong hơn nửa năm này, hai đứa nó trưởng thành rất nhanh.
Bây giờ ba cha con đã ăn mặc chỉnh tề ở trong sân cùng rửa mặt.