Còn có tương ớt Cố Tri Ý tự tay mình làm. Cô biết tỉnh Liêu bên kia, đa phần khẩu vị của người ở đó đều khá đậm, họ thích ăn những thực phẩm như thế này.
Mang theo một ít tương ớt thế này sẽ không tệ, có thể dùng nó ăn với cơm, bình thường còn có thể cho vào mấy muỗng để trộn với mì sợi.
Còn lại là những quần áo có thể chống lạnh, bởi vì bên này còn chưa có các loại áo lông nên Cố Trị Ý cũng không dám lấy ra.
Quá bắt mắt rồi!
Nhưng cô có thể dùng một tầng vài vóc chắp vá bên ngoài áo khoác, nếu như vậy nhìn sẽ rất bình thường, không có gì quá nổi bật nhưng lại cực kỳ ấm áp.
Mà lúc huấn luyện vào mùa đông cũng sẽ không lo sợ bị đông lạnh.
Cô còn làm cho Lâm Quân Trạch một bộ găng tay và một cặp bao đầu gối, còn có áo lót, những thứ này đều đã được cô chuẩn bị từ trước đó.
Chỉ là không ngờ lại phải nhanh chóng trở về quân đội như vậy.
Vừa khéo đã có chỗ để phát huy tác dụng rồi.
Trước kia cô còn chưa cảm nhận được gì, bây giờ lúc sắp phải xuất phát, Cố Tri Ý ngồi sắp xếp hành lý cho anh, cô mới cảm thấy bản thân mình giống như một bà mẹ già vậy, cứ sợ anh ăn không ngon, mặc không đủ ấm.
Lúc Cố Tri Ý làm thịt bò khô, Lâm Quân Trạch đã từ bên ngoài trở lại.
Trên lưng anh còn vác theo một bó củi, Cố Tri Ý nhìn thấy, hỏi: “Sao lại lên núi?”
Lâm Quân Trạch đặt củi ở chân tường, lên tiếng nói: “Anh nghĩ đến lúc anh đi thì vẫn nên dự trữ sẵn củi trong nhà cho em. Đến lúc dùng hết có thể đi tìm mấy người anh cả, nhờ họ giúp em mang về một ít là được, em cũng bận rộn đủ việc rồi.”
Cố Tri Ý phát hiện, mấy tháng nay Lâm Quân Trạch đã càng ngày càng trở nên tinh tế, tỉ mỉ hơn rồi.
Hừ ~ Trước kia ai nói làm lính đều là khúc gỗ?
Sang ngày hôm sau, Lưu Ngọc Lan còn bảo Cố Tử Sâm mang đến một cây lạp xưởng, rượu nước mơ, tuy rằng đồ không nhiều, cũng không đáng bao nhiêu tiền nhưng đều là tấm lòng của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-202.html.]
Mẹ Lâm bên kia cũng chuẩn bị dưa muối, thịt khô. Cố Tri Ý thật sự không muốn nhận. Thời gian này tuy nói rằng đã có thể ăn no bụng nhưng nhưng quanh năm suốt tháng cũng chỉ có thể ăn được mấy trận thịt mà thôi.
Thoáng một cái lại đưa hết thịt cho Lâm Quân Trạch mang vào quân đội, trong nhà sẽ không còn đồ ăn mặn nữa rồi.
Sau cùng cũng không còn cách nào khác, Lâm Quân Trạch vẫn phải nhận hết. Cố Tri Ý nghĩ sau này thỉnh thoảng cô sẽ lấy ít thịt mang đến lại cho họ cũng không sao.
Bây giờ đã sinh con rồi, đi ra ngoài làm chút việc gì đó cũng sẽ dễ dàng hơn.
Mấy tháng nay, cô vẫn dựa vào vật tư trong không gian mà kiếm lời hơn một ngàn khối tiền.
Lúc mới bắt đầu, Cố Tri Ý còn rất vui mừng, nhưng sau đó nghĩ lại, mấy thứ này không phải cũng là do cô đã dùng tiền của chính mình đi mua sao? Chỉ là một kiểu đổi tiền theo tỷ số hối đoái rồi về lại tay mình mà thôi.
Ngẫm lại cũng chẳng có gì đáng vui.
Chỉ là có một chuyện. Cố Tri Ý cảm thấy rất thú vị.
Từ ban đầu cái bát biết phát sáng lơ lửng trên không trung trong không gian kia phát ra ánh sáng trắng nhưng nay đã là ánh sáng tím, cũng không biết như thế có ý nghĩa gì.
Đặc biệt trong khoảng thời gian Cố Tri Ý tấp nập làm giao dịch thì ánh sáng của nó càng trở nên sắc nét nhất.
Cố Tri Ý nghĩ chờ đến khi Lâm Quân Trạch đi rồi, cô sẽ vào không gian nghiên cứu thử xem.
Hai ngày đã nhanh chóng trôi qua, sáng sớm ngày hôn sau Lâm Quân Trạch phải lập tức xuất phát về quân đội.
Lâm Quân Trạch chờ cho đến khi Tam Bảo đã ngủ say, anh mới ôm Cố Tri Ý luyến tiếc không rời.
“Vợ à, ngày mai anh sẽ phải đi rồi!”
DTV
“Ừm.” Cố Tri Ý chỉ ừ một tiếng.
Hơn nửa năm nay đều đã quen thuộc, đột nhiên sinh hoạt hàng ngày lại không có Lâm Quân Trạch thì trong lòng rất không thoải mái.