Trương Lực sẽ chạy xe đạp đến vận chuyển đồ vật đi, sang đến ngày thứ hai sẽ kết toán tiền của ngày trước đó.
Sau vài lần đến đây, Trương Lực cũng ăn bữa sáng ở nhà Cố Tri Ý mấy lần, thế là la hét khen ngon.
Trương Lực lập tức giật dây gợi ý Cố Tri Ý làm điểm tâm. anh ta sẽ mang ra ngoài bán.
Cố Tri Ý bị anh ta quấn lấy không còn cách nào khác, nhưng lúc đó, cả người cô còn nặng nề nên chỉ đồng ý làm một tuần một lần. Dù sao Cố Tri Ý cũng là người ở hiện đại, đã nhìn thấy rất nhiều loại điểm tâm, nên mỗi lần cô đều thay đổi hoa văn.
Không ngờ lại có tiếng vang rất lớn ngoài thị trường, sau đó đến lúc phải nhanh chóng sản xuất thì mới bị Lâm Quân Trạch ép dừng lại.
Mỗi lần Trương Lực đến nhà sắc mặt Lâm Quân Trạch đúng là chẳng ra làm sao cả, trước đó anh còn lên huyện thành tố cáo với anh trai của Trương Lực một lần, bảo Trương Trác phải quản em trai nhà mình.
Thế là bị Cố Tri Ý trêu đùa đến không chịu được, làm sao lại cãi nhau giống như mấy đứa bé tiểu học như thế chứ! Giống như cãi không thắng lại chạy về nhà mách phụ huynh.
Mọi người nghe nói Lâm Quận Trạch sắp phải quay lại quân đội thì đều cảm thấy hơi buồn. Đặc biệt là mẹ Lâm, bà nói: “Làm sao nhanh thế hả? Mẹ còn tưởng tết năm nay, mọi người sẽ đón tết cùng nhau!”
Lưu Ngọc Lan cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, đúng vậy! Bây giờ cũng sắp đến năm mới rồi, sao không để đón tết, qua năm rồi lại đi?”
Lâm Quân Trạch cũng muốn ở nhà chơi với các con và ở bên cạnh vợ mình, nhưng vì tổ chức đã ra mệnh lệnh nên anh phải phục tùng.
“Được rồi! Đây là lệnh của lãnh đạo người ta, đâu phải chúng ta muốn thế nào thì làm thế đó đâu. Lão tứ, con yên tâm, việc trong nhà giao cho cha và mẹ, chúng ta chắc chắn sẽ quan tâm chăm sóc cho vợ và các con của con!” Cha Lâm nói.
“Đúng đấy! Con yên tâm việc nhà bên này! Vậy khi nào thì con sẽ xuất phát?” Cố Khôn bên kia cũng hỏi thăm.
“Ba ngày sau sẽ xuất phát ạ, hai ngày này phải chuẩn bị trước mọi thứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-201.html.]
“Được rồi, cha và mẹ ở bên kia cách con khá xa, cũng không có cách nào tiễn con đi được, đến lúc đó con nhất định phải cẩn thận mọi việc.” Cổ Khôn nói.
“Không sao đâu cha! Con sẽ chú ý ạ!”
DTV
Vốn dĩ còn có chút không khí náo nhiệt nhưng bởi vì tin tức Lâm Quân Trạch đột nhiên phải quay về quân đội nên lúc này đã trở nên hơi ngột ngạt.
Bình thường tính tình của mẹ Lâm cũng rất hấp tấp, thế là bà lập tức đứng lên, nói: “Vậy mẹ sẽ trở về chuẩn bị cho con một ít dưa muối nhà làm, đến lúc đó con nhớ mang theo.”
Nói xong bà đã đi ra cửa, cha Lâm thì gõ tẩu thuốc: “Mẹ của con ấy mà!” Vừa nói lại vừa hút mạnh vào một hơi.
Người Cố gia ngồi một hồi cũng chuẩn bị trở về, Cố Tri Ý bảo Lâm Quân Trạch đi qua mượn xe bò đưa mọi người về một lát.
Hiện tại trong thôn có hai con bò, vào những lúc trong có hoạt đồng gì thì đều dùng để chở người, giống như chú Đại Trụ mỗi ngày đều đánh xe bò đưa người lên thị trấn, huyện thành vậy, tuy nhiên mỗi ngày đều được tính cộng điểm.
Đương nhiên tiền kiếm được đều được thu lại. Bình thường ai muốn mượn dùng thì có thể cầm một ít đồ ra đổi hoặc đóng vào hai mao tiền, chỉ cần đảm bảo bò còn khỏe mạnh trở về lại trong thôn thì vẫn rất vui vẻ cho mượn.
Đưa cả nhà Cố gia đi rồi, lúc này Cố Tri Ý mới cảm thấy mình mệt mỏi, cô ra gọi Đại Bảo và Nhị Bảo về nhà, bốn mẹ còn cùng nhau ngủ trưa một giấc.
Sau khi thức dậy thì không nhìn thấy Lâm Quân Trạch ở trong sân, cô cho rằng anh còn chưa trở về.
Cố Tri Ý chuẩn bị một ít thịt bò khô để Lâm Quân Trạch mang đi và một phần để anh gửi cho các đồng đội trong quân đội của mình.
Nguyên liệu để làm đều có ở trong không gian. Bây giờ Lâm Quân Trạch cũng coi như đã biết bí mật của cô nên lúc ở nhà Cổ Tri Ý sẽ không cần phải quá kiêng kỵ như trước nữa.
Cô làm một ít thịt bò cay, thịt heo khô, thịt bò khô, đây đều là những thực phẩm có thể bảo quản lâu.