Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 199

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:15:20
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mấy người họ cũng không suy nghĩ quá nhiều, Lâm Quân Trạch có năng lực đến thế nào chứ, kiếm được ít đồ như thế này cũng chẳng làm khó anh được.

Lâm Quân Trạch cõng nồi(*) lại thành công...

(*) Cõng nồi: Gánh tội cho người khác.

Mấy người họ ai rửa rau thì rửa rau, ai vo gạo thì vo gạo, ai chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn thì chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, ai ai cũng được phân công rất rõ ràng.

Cố Tri Ý rửa sạch bao tử heo. Vừa khéo sáng hôm nay, Lưu Ngọc Lan đã g.i.ế.c một con gà, mang đến, Cố Tri Ý lấy nửa con chuẩn bị làm món bao tử heo nấu gà, một nửa con còn lại thì làm gà luộc, cho thêm một ít tương vào là được.

Mấy người phụ nữ bận bịu nấu nước trong nhà bếp đến khí thế ngút trời, sau hai giờ, cuối cùng thì bữa trưa cũng được chuẩn bị xong.

Bởi vì trong nhà không có nhiều bàn ghế như vậy nên đã đi sang hàng xóm mượn, xếp thành bốn bàn.

DTV

Từng món ăn thơm ngon bốc khói nghi ngút, mùi thơm ngào ngạt được bưng lên bàn, những người khách khứa được mời đến đều trợn mắt há mồm.

Ôi! Nhà lão Lâm cũng quá rộng rãi rồi.

Cá hấp, tôm cay, một khối thịt kho tàu lớn, cà om, bao tử nấu gà, gà luộc, nhìn thấy cũng đã thèm nhỏ dãi.

Những người khách được mời đến đây không khỏi nghĩ, thế này thì bao lì xì hai mao tiền có phải là quá khó coi rồi không?

Cố Tri Ý biết mấy người đàn ông ngồi xuống thì sẽ muốn uống vài chén, vì vậy cô còn cố ý làm phần rau trộn, lại rắc thêm đậu phộng, vừa dễ dàng có thể thể làm đồ nhắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-199.html.]

Cha Lâm bên kia đã gọi mọi người lên bàn, phụ nữ và con nít một bàn. Hôm nay, người Cố gia cũng đến đông đủ.

Vốn dĩ Cố Tử Sâm còn ở lại trường học nhưng lần trước trở về, cậu nghe nói nhà Cố Tri Ý sắp làm tiệc, thế là cậu xin nghỉ vài ngày.

Mấy người chị dâu cùng ngồi một bàn với Cố Tri Ý, Cố Tri Ý nhìn thấy bụng của chị dâu thứ hai đã to ra, cô hỏi: “Chị dâu, đoán chừng phải năm sau mới sinh ha?”

“Cũng không chắc lắm. Chị muốn nhanh chóng sinh nó ra, thật sự nhọc lòng quá!” Tuy giọng điệu nói chuyện thì rất ghét bỏ, nhưng nụ cười ở khóe miệng cô lại không ngừng đứt đoạn.

Cố Tri Ý cũng có thể hiểu được, dù sao anh hai và chị dâu đã nhiều năm nay, vất vả lắm mới mang thai lần này, dù có khổ cực đến đâu đi chăng nữa thì đối với anh hai và chị dâu đều là sự ngọt ngào.

Bên kia, đàn ông uống rượu, trò chuyện thu hoạch năm nay, những mong muốn sang năm sau.

Bên này, phụ nữ bắt đầu bát quái, đặc biệt là chuyện Vương Dương và quả phụ họ Lâm được thả về không lâu trước đây. Nhà Dương Tráng đã đuổi Bằng Bằng ra ngoài, vừa qua vẫn luôn được một phụ nữ trong thôn chịu trách nhiệm chăm sóc cho.

Cha mẹ của đứa bé đã trở về, chắc chắn đứa bé sẽ bị ném lại cho họ. Dù sao người trong thôn cũng xem như đã hết lòng quan tâm, giúp đỡ họ nuôi đứa bé một khoảng thời gian.

Nói như thế nào vẫn có không ít người chỉ trích nhà ông Dương không tử tế, dù sao cũng đã nuôi đứa bé bên cạnh ba bốn năm nay, hoặc ít hoặc nhiều đều có tình cảm, nói không cần là lập tức không cần. Không ít người ở sau lưng đều nói nhà ông Dương nhẫn tâm quá.

Nhưng nếu giữ Bằng Bằng ở lại nhà họ Dương thì vợ của Dương Tráng làm sao chịu được. Mỗi ngày đều nhìn thấy đứa bé, từ đó lại nhớ đến chuyện chồng mình đã phản bội mình, đây không phải đang làm người ta khó chịu sao?

Tóm lại, mỗi lời đều có lý cả.

Chẳng lẽ vợ của Dương Tráng không vô tội sao? Người chồng vượt quá giới hạn, đứa bé mình yêu thương suốt bốn năm lại là con của người khác.

Bằng Bằng không vô tội sao? Đứa bé không biết gì cả, đã được đưa đến thế giới này, lại bị người nhà làm tổn thương, đến bây giờ lại phải ăn nhờ ở đậu nhà người khác, ngày ngày phải nhìn sắc mặt của người khác, giống như một quả cầu da bị người ta đá tới đá lui.

Loading...