Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 192

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:15:09
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người trong thôn, khó tránh khỏi cảm thấy sinh bé trai thì ở nhà chồng mới có thể thẳng sống lưng được, tuy rằng con gái nhà mình đã sinh được hai thằng cu rồi, cái thai này là nam hay nữ đều không sao cả, nhưng mà người trong thôn ai sẽ ghét bỏ nhiều con trai chứ.

Phỏng chừng là bị nhiều người như vậy làm ồn ào đến, Tam Bảo lại bắt đầu quỷ khóc sói gào, dáng vẻ kia đúng là hận không thể lật ngói bệnh viện mà.

“Ai da. Tam Bảo ngoan. Sao rồi sao rồi. Ồn đến con phải không nào?”

Mẹ Lâm bởi vì cách đó rất gần, thấy Tam Bảo khóc, liền rất cẩn thận bế lên dỗ dành, sau đó nhìn về phía Cố Tri Ý, nói: “Vợ thẳng tư à, đứa bé để mẹ dỗ là được, con nhanh uống chút canh gà trước đi, đến lúc đó mới có sữa cho Tam Bảo nhà chúng ta.”

Cố Trị Ý vừa ăn xong bữa sáng: “..

“......” Thật coi cô là heo mẹ rồi hả.

Nhưng mà vẫn uống mấy ngụm canh tượng trưng, sau đó nhìn về phía Lâm Quân Trạch, cho anh một ánh mắt tự mình hiểu đi.

Nhận được tín hiệu vợ phát ra, Lâm Quân Trạch nhận mệnh nhấc cái bát còn dư lại nửa chén canh lên uống hết.

DTV

“Con nói con xem, đã bao lớn rồi, lại vẫn tranh ăn với vợ nữa.” Đúng lúc cảnh này bị Mẹ Lâm nhìn thấy, mắng Lâm Quân Trạch một trận.

Được rồi, vì vợ, cái nồi này mình đội.

Lưu Ngọc Lan thu hết cảnh này vào trong mắt: Con rể thật vất vả, mới chiều được đứa con gái tính nết như vậy của nhà mình.

Hai người ở bệnh viện đến giữa trưa thì cùng nhau đi trở về, dù sao thì trong nhà còn có cả gia đình phải ăn cơm nữa. Huống hồ ở bệnh viện còn phải ăn cơm bệnh viện, lãng phí chỗ tiền này làm gì?

Đại Bào và Nhị Bảo lại ở lại bệnh viện.

Cố Tri Ý nghĩ rằng buổi chiều mình có thể xuất viện nên cô bảo bọn họ không cần phải đến, buổi chiều để xe bò của chú Trụ Tử lại đây đưa bọn họ đoạn đường là được.

“Được, đến lúc đó mẹ trải thêm tấm chăn lên, con đang ở cữ cũng không thể gặp gió.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-192.html.]

Mẹ Lâm lại dặn dò thêm vài câu, sau đó mới đi theo Lưu Ngọc Lan ra ngoài.

Người phụ nữ nằm giường bệnh bên cạnh nhìn Cố Tri Ý được cả nhà chăm sóc, hâm mộ bắt chuyện với Cố Tri Ý vài câu.

“Mẹ chồng đối với cô cũng thật tốt, cô xem tôi này, nếu không phải sinh ra đứa con trai, e rằng cũng không thèm nhìn tôi.” Người phụ nữ một bên vừa hâm mộ lại có chút khoe khoang.

Cố Tri Ý phát hiện ra rằng ở thời đại này, việc sinh con trai là điều đáng tự hào và sinh con gái là điều đáng xấu hổ.

Haizz, nên phối hợp bạn diễn xuất thôi...... Liền phối hợp đi.

Cố Tri Ý cũng ha ha nói chuyện với người phụ nữ kia vài câu, vừa vặn lúc này Tam Bảo đi tiểu, thằng nhỏ đã cứu mẹ mình rời khỏi cuộc trò chuyện đáng xấu hổ này.

Lâm Quân Trạch lúc đầu không thể nói chuyện nên chỉ ngồi bên cạnh, Đại Bảo và Nhị Bảo đã qua thời gian hiếm lạ, không muốn chơi cùng em trai nữa.

Ngủ mỗi ngày như một chú heo con. Không vui vẻ gì cả. Vẫn là em gái tốt nhất.

Khi nào Tam Bảo khóc, Cố Tri Ý thay tã, Lâm Quân Trạch cũng ở một bên học cách thay đổi tã, để buổi tối có thể làm Cố Tri Ý ngủ ngon hơn một chút.

Vào buổi chiều, người một nhà ở bệnh viện ngủ trưa một giấc, sau khi dậy thì thu dọn đồ đạc, còn Lâm Quân Trạch đi nộp viện phí.

Vừa vặn lúc này chú Trụ Tử cũng tới cửa bệnh viện, Lâm Quân Trạch đi lên đưa Cố Tri Ý xuống dưới.

Trên chân cô đi đôi giày bông và đội khăn lông trên đầu, Tam Bảo của chúng ta cũng được ôm chặt trong vòng tay của cha.

Cố Tri Ý không hề cảm thấy đau sau khi sinh, cô chỉ nghĩ rằng khả năng phục hồi của cơ thể của mình tốt hơn mà thôi, tóm lại cũng không có nghĩ nhiều.

Nhưng cô không biết rằng cái bát treo lơ lửng trong không gian của cô cứ luôn nhấp nháy.

Lúc này, người một nhà Cố Tri Ý lên xe bò của chú Trụ Tử, Lâm Quân Trạch bao cẩn thận Cố Tri Ý, sau khi cảm thấy gió không thể lùa vào thì mới xuất phát trở về nhà.

Loading...