Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 191

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:15:07
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm đưa bé tè dầm, khóc lóc, đói bụng, không ngừng đi tiểu đêm.

Giây phút này Cố Tri Ý mới chân chính cảm nhận được, làm mẹ bỉm không phải dễ dàng như vậy.......

Nhưng mà con là do chính mình sinh. Khóc lóc cũng phải cho b.ú sữa.

Hai người cả đêm cũng không được ngủ ngon, bây giờ trong phòng bệnh đã có ba giường, sức ép mà ba đứa trẻ cùng nhau hợp lại gây ra đúng là vô cùng khủng bố.

Vì thế, buổi sáng, hai người lại đeo thêm hai cái quầng thâm mắt. Lâm Quân Trạch mới đầu còn muốn sau khi cơm nước xong thì trở về một chuyến, thông báo với người nhà ở bên kia một chút.

Ai biết, hai người Lưu Ngọc Lan và mẹ Lâm chân trước chân sau đã đi đến bệnh viện rồi, như vậy cũng bớt cho Lâm Quân Trạch phải đi thông báo một chuyến.

DTV

Đại Bảo và Nhị Bảo cũng tới, nhìn thấy Cố Tri Ý dựa ngồi ở trên giường, đều chạy qua, thân thiết một lúc.

Đúng là một ngày không thấy như cách ba thu.

“Mẹ à, mẹ tới rồi?” Người đến trước là mẹ Lâm, mới vừa vào phòng bệnh đã nhìn thấy bụng của con dâu đã xẹp xuống, hỏi: “Thằng tư. Hôm qua sinh lúc nào?”

“Mẹ à, hôm qua sinh vào buổi chiều. Một mình Tiểu Ý ở bệnh viện con không yên tâm, cho nên cũng không về nhà báo cho mọi người. Sinh cho mẹ một đứa cháu trai béo khoẻ.” Lâm Quân Trạch giải thích.

Mẹ Lâm không thèm để ý những thứ linh tinh đó, vừa nghe Lâm Quân Trạch nói sinh được một thằng nhóc khoẻ mạnh, nếp nhăn ở khóe mắt lại càng rõ ràng.

Cười trêu ghẹo Đại Bảo và Nhị Bảo nói: “Đại Bảo Nhị Bảo, các con lại có em trai rồi.”

Đại Bảo / Nhị Bảo....... Em gái đã nói đâu?

Hai người nhìn về phía Cố Tri Ý, thấy bụng của mẹ mình nhỏ, lại hỏi: “Mẹ ơi, bụng bụng mất rồi kìa.

“Đúng vậy, bởi vì em trai đã ra ngoài rồi, cho nên bụng bụng cũng không còn nữa.”

Cố Tri Ý nói khiến cho bọn họ nhìn về phía Tam Bảo ở bên cạnh.

Hôm nay màu trắng trên mặt đã bóc ra, màu hồng trên người cũng đã vơi đi một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-191.html.]

Hai người nhìn thấy em trai nho nhỏ, vươn tay nhỏ muốn sờ thử một cái.

Mẹ Lâm cũng tiến lên nhìn thoáng qua, yêu thích ở đáy mắt lại càng không giấu được, còn dặn dò Đại Bảo và Nhị Bảo: “Nhỏ giọng chút, không nên đánh thức em trai.

Nhị Bảo nhìn về phía Cố Tri Ý, khó hiểu hỏi: “Mẹ ơi, không phải nói là em gái sao?”

“Em trai không tốt sao?”

Nhị Bảo tự hỏi một hồi, mới nói: “Em trai tốt, nhưng em gái thơm hơn.”

Tuy rằng em trai cũng tốt, nhưng hiển nhiên, hai cậu bé lại càng thích em gái hơn.

Mấy tháng trước sau khi Đại Bảo và Nhị Bảo nghe nói là em gái xong, hai cậu bé vẫn luôn nhớ kỹ đó. Không nghĩ tới, kết quả lại là một đứa em trai thúi.

Cố Tri Ý bật cười.

Cũng không đi quan tâm đến hai người anh trai không được tự nhiên này nữa, không biết chừng chẳng qua mấy ngày thì hai đứa nhóc này lại dính vào với em trai thúi.

Mẹ Lâm lấy canh gà vừa đem hầm xong ra.

Lưu Ngọc Lan bên kia cũng tới, mở cửa thấy bà thông gia cũng ở đây, cười nói: “Tôi còn cho rằng tôi đã được coi là sớm, không ngờ bà thông gia lại còn sớm hơn so với tôi nữa.”

Sau khi đến gần mới nhìn thấy canh gà trên bàn: “Nếu không nói hai nhà chúng ta có duyên, bà nhìn đi, cũng đều hầm canh mang đi.”

Mẹ Lâm cũng cười ha ha không ngừng, nói: “Chẳng lẽ không phải sao, bà thông gia, lúc nữa bà mang canh gà về đi, nhà vợ thằng hai nhà bà không cũng có thai sao? Cho bồi bổ con bé đi, bên này vợ thằng tư còn có tôi mà.”

Lưu Ngọc Lan nghe mẹ Lâm nói như vậy, trong lòng cũng vô cùng dễ chịu. Chứng minh con gái mình ở nhà chồng vẫn được đối xử rất tốt đó.

Đại Bảo cùng Nhị Bảo hô “Bà ngoại!” Lưu Ngọc Lan xoa đầu hai đưa bé xong, lúc này mới nhìn đến bạn nhỏ đang nhắm mắt ngủ ở trên giường.

“Ôi chao, đứa bé vừa sinh đây hả?” Lưu Ngọc Lan nhìn về phía Cố Tri Ý hỏi.

“Mẹ, lại là một nhóc con.” Cố Tri Ý trả lời.

Lưu Ngọc Lan sung sướng vỗ tay, nói: “Nhóc con là tốt, nhóc con là tốt.”

Loading...