Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 190

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:15:06
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc nói chuyện thì hộ sĩ đã đẩy hai mẹ con Cố Tri Ý đến phòng bệnh. Sau khi sắp xếp cho cô ở trên giường bệnh ngủ xong, Lâm Quân Trạch liền ở một bên trông coi.

Cố Tri Ý tỉnh lại lúc trời nhá nhem tối, vừa mở mắt đã nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang cẩn thận dỗ dành Tam Bảo.

Trẻ con mới sinh ra toàn thân giống như là không xương cốt vậy, người đàn ông thô kệch Lâm Quân Trạch này chính là không dám ôm.

Tuy rằng ngoài miệng ghét bỏ là một bé trai, nhưng thân thể còn thành thật hơn so với bất kỳ ai.

Cố Tri Ý nhìn dáng vẻ giống như gặp phải hồng thủy mãnh thú của anh thì vô sỉ mà bật cười.

Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Tri Ý đã tỉnh, lập tức đã quên ngay con trai mới sinh ra của mình. Chạy nhanh tiến lên hỏi thăm Cố Tri Ý: “Vợ, em tỉnh rồi, có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?”

Cố Tri Ý cảm giác ngủ một giấc xong đã tốt hơn rất nhiều, chỉ hơi đói bụng, liền nói: “Đói bụng.”

Vừa nghe thấy Cố Tri Ý nói đói bụng, Lâm Quân Trạch liền muốn đi múc cơm cho Cố Tri Ý.

DTV

Lúc này, Cố Tri Ý mới nhìn về phía Tam Bảo không khóc không nháo, nhóc con này đã mở mắt, miệng bẹp bẹp, dường như đang phun bong bóng vậy. Đáng yêu đến phạm quy.

Trong lòng cô vừa mới khen xong, một giây trước vẫn là tinh không vạn lí Tam Bảo, giây sau đã nghẹn miệng, oa oa như trời mưa.

Cố Tri Ý cũng là lần đầu tiên chăm sóc trẻ con, hơi luống cuống tay chân.

Nhưng vẫn là thật cẩn thận bé Tam Bảo lên, ôm trong n.g.ự.c nhẹ nhàng dỗ dành.

Lúc trước Cố Tri Ý đã từng đọc được ở trên mạng, khi trẻ con khóc, không phải đói bụng thì chắc chắn là đã tiểu ra rồi.

Vì thế đầu tiên, Cố Tri Ý nhìn xem có phải đã tiểu ra rồi không.

Vừa xem, quả nhiên là vậy. Cô liền cầm lấy túi tã lót trên bàn, lấy tã ra vụng về thay cho cậu bé.

Thay chiếc tã khô mát xong vào nhưng Tam Bảo vẫn khóc. Cố Tri Ý cũng không biết mình đã có sữa hay chưa, bây giờ bên này cũng vẫn còn có người, Cố Tri Ý cũng không có mặt mũi nào mà vạch áo trước nơi đông người.

Chờ đến khi Lâm Quân Trạch trở về, Cố Tri Ý mới bảo anh đem kéo tấm rèm xung quanh giường bệnh ra, sau đó hơi xấu hổ nói: “Có lẽ Tam Bảo đói bụng rồi.”

Lâm Quân Trạch:???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-190.html.]

Bảo Bảo đói bụng thì không phải nên cho b.ú sữa sao?

Bú sữa??

Không biết tại sao, ánh mắt Lâm Quân Trạch liền có chút không chịu khống chế mà liếc về phía n.g.ự.c Cố Tri Ý.

“Anh nhìn gì vậy hả?” Cố Tri Ý xấu hổ buồn bực nói.

“Khụ khụ, cái đó... vợ ơi, đói bụng không phải...... Không phải là muốn b.ú sữa sao?” Lâm Quân Trạch hơi ngượng ngùng nói.

Được rồi, Cố Tri Ý cũng không trông cậy vào cái tên thẳng như sắt đá này, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vì thế nghiêng mình sang một bên, vén áo lên. Tam Bảo theo bản năng tìm kiếm đồ ăn, sau khi tìm được mục tiêu thì bắt đầu hút.

Chẳng qua là hút nửa ngày vẫn không có động tĩnh.

Bảo Bảo càng ấm ức hơn.

Cố Tri Ý xấu hổ nhìn Lâm Quân Trạch, đầu óc Lâm Quân Trạch đột nhiên co rút, nói một câu: “Hay là để anh đến đi.”

Mặt Cố Tri Ý xoạch một cái đỏ bừng lên, Lâm Quân Trạch lại lắp bắp bổ sung: “Giúp em... cái đó ra ngoài.”

Khụ khụ - đây là cái gì hổ lang chi từ

*hổ lang chỉ từ: nôm na được hiểu như kiểu câu nói gì đó nghe rất hổ báo, gây shock hoặc có sức tác động rất lớn với người nghe ấy.

Ở đây rút ngắn 3000 chữ không phù hợp với trẻ em, mọi người tự tưởng tượng nhé!

Sau một trận gà bay chó sủa, Tam Bảo của chúng ta cuối cùng vẫn uống được sữa.

Uống xong liền lăn ra ngủ say tít.

Lúc này Cố Tri Ý mới có thời gian rảnh ăn cơm chiều cùng với Lâm Quân Trạch. Mà lúc này sắc trời cũng đã bắt đầu tối đen, Lâm Quân Trạch ăn xong thì chuẩn bị ngày mai về nhà nói với mọi người trong nhà một tiếng.

Hai người mệt mỏi một ngày, cho nên cũng đi ngủ sớm.

Chẳng qua là, nhiều thêm một đứa bé, chung quy không phải cô muốn ngủ là có thể ngủ.

Loading...