Đến khi thật sự ăn không vào nữa, Cố Tri Ý mới lắc lắc đầu. Lâm Quân Trạch buông chén, xoa miệng cho Cố Tri Ý.
Lúc ăn cơm cũng đau từng cơn nhưnng thật ra cũng không quá mãnh liệt như vậy. Không ngờ vừa ăn xong, từng cơn từng cơn đau lại bắt đầu ào ào kéo đến.
Lâm Quân Trạch ở bên cạnh cmũng đã hơi cảm thấy bó tay không có cách nào. Hận mình không thể chịu cái tội này thay cho vợ.
Nhưng không còn cách nào, anh cũng chỉ có thể nhìn dáng vẻ bởi vì đau đớn mà thống khổ của vợ mình.
Sau đó, Lâm Quân Trạch vẫn đỡ Cố Tri Ý, cẩn thận đi hết một vòng ở hành lang, cho đến khi thật sự đau chịu không nổi, mới chuẩn bị đi gọi bác sĩ.
Bác sĩ cũng vừa vặn tới xem xét tình huống, nói một câu: “Có thể vào phòng sinh rồi.”
Nói xong liền đi ra ngoài gọi người, đoàn người đẩy Cố Tri Ý vào phòng giải phẫu, Lâm Quân Trạch ở bên ngoài phòng giải phẫu, đứng ngỗi không yên, không ngừng ở đi lại, muốn phân tán lực chú ý một chút.
Mà Cố Tri Ý ở trên bàn giải phẫu, cả người đều đau đến sắp biến hình, không phải nói sinh con thứ hai sẽ dễ dàng hơn so với khi sinh con đầu sao? Đều không cần chịu tội gì, lập tức sẽ sinh ra được?
Đây có chỗ nào mà không chịu tội gì, cô đã đau đến sắp hôn mê rồi, bác sĩ hộ sĩ bên cạnh cũng có ý muốn nói chuyện với Cố Tri Ý, để Cố Tri Ý làm theo hướng dẫn của bọn họ.
Không ngừng hít vào thở ra, hít vào thở ra, loại dày vò đau đớn này sắp tra tấn Cố Tri Ý đến điên rồi.
Sau đó cũng không biết lấy sức từ đâu ra, Cố Trị Ý “A” một tiếng, thành công dỡ hàng!!
Cố Tri Ý chỉ cảm thấy ánh sáng trắng chợt lóe qua, bụng không còn thai nhi nữa, vậy mà đã sinh xong.
Từ khi đau từng cơn đến lúc sinh xong, trải qua bay tiếng đồng hồ, từ hơn 9 sáng đến bây giờ đã là hơn bốn giờ chiều rồi.
Bác sĩ cắt cuống rốn, ôm lấy đứa bé cả người đều là máu, vỗ vài cái vào mông.
"Оа оа оа ” tiếng khóc nỉ non của trẻ mới sinh nháy mắt vang vọng toàn bộ phòng giải phẫu.
Lâm Quân Trạch ở ngoài cửa đều sắp ghé vào trên cánh cửa phòng giải phẫu, không còn một chút nào dáng vẻ nghiêm túc khi huấn luyện cấp dưới khi ở bộ đội kia.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-189.html.]
Giây phút nghe thấy tiếng khóc của đứa bé, Lâm Quân Trạch biết là sinh xong rồi, lại sợ vợ mình có chuyện gì nên anh vẫn luôn nôn nóng đợi chờ.
Bác sĩ quấn tã xong xuôi cho đứa bé, ôm đến trước mặt Cố Tri Ý, cười nói: “Chúc mừng em gái, là một đứa bé trai, bảy cân hai lượng (3,6 kg). Nghe giọng khóc lớn như này là biết chính là một cậu nhóc khỏe mạnh.”
Cố Tri Ý nhìn đứa bé ở bên cạnh mình, thật ra lại không giống với dáng vẻ của trẻ con mới sinh mà lúc trước cô xem ở trên TV, nhăn dúm dó, nhưng cũng không phải là quá đẹp, trên đầu còn có một chút trắng trắng cũng không biết là thứ gì.
Bé con vẫn đang nhắm mắt lại, tay lại vô ý thức bắt về phía Cố Tri Ý bên này, đúng là khiến Cố Tri Ý cảm thấy mới mẻ sắp hỏng rồi.
Sau khi hộ sĩ ở giúp rửa sạch xong, mí mắt Cố Tri Ý đã hơi gục xuống, nhưng vẫn không yên tâm. Vẫn luôn chờ đến khi đẩy cửa phòng giải phẫu ra nhìn thấy Lâm Quân Trạch, cô mới yên tâm nhắm hai mắt lại.
“Chúc mừng anh, sinh một cậu nhóc mập mạp.”
Hộ sĩ vừa ra khỏi cửa phòng giải phẫu đã nói, ai ngờ Lâm Quân Trạch lại hoàn toàn không để ý.
Khi Lâm Quân Trạch nhìn thấy mẹ con Cố Tri Ý bị đẩy ra, vội vàng đi lên, lại thấy Cố Tri Ý liếc mình một cái rồi lại nhắm hai mắt lại.
“Vợ, vợ ơi, em làm sao vậy?” Tha thứ cho người họ Lâm nào đó tuy không phải lần đầu tiên làm cha nhưng lại là lần đầu tiên bồi sản.
“Không sao, cô ấy chỉ quá mệt mỏi thôi.” Nghe hộ sĩ nói như vậy, lúc này Lâm Quân Trạch mới yên tâm.
Nhìn nhóc con ở bên cạnh cũng nhắm mắt ngủ, cười nói: “Con gái tôi đúng là rất đẹp.”
Hộ sĩ vừa mới thông báo sinh bé trai: “?? vừa rồi tôi còn chưa nói rõ sao?
Vì thế hộ sĩ lại nói lại một lần nữa, nói: “Là sinh một cậu nhóc mập mạp đó.”
Lâm Quân Trạch: ????????
Con gái đã nói từ trước đâu, nhìn nhóc con trước mặt!
Ừm... nhăn nhó dúm dó, xấu muốn chết.