Trước khi ra khỏi nhà Cố Tri Ý đã chuẩn bị sẵn một cái bao lớn nên cũng không có gì cần mang theo, nhưng mà....
“Anh về nhà thuận tiện mang một lọ tương ớt tới đây đi, em ăn nhạt nhưng anh có thể bỏ thêm chút tương ớt vào.” Cố Tri Ý nói.
Lâm Quân Trạch vừa nghe Cố Tri Ý nói mang tương ớt tới là biết cô muốn nói cái gì, lập tức cười bảo: “Được rồi, anh biết rồi. Em ngoan ngoãn đợi anh nhé.” Nói xong thì sờ sờ đầu Cố Tri Ý rồi ra khỏi cửa.
Vẻ mặt Hứa Cầm đầy hâm mộ nhìn Cố Tri Ý, nói: “Em Cố, người đàn ông nhà em đối xử với em tốt quá.”
Cố Tri Ý cười cười không nói lời nào, rốt cuộc vào thời điểm này nói bất cứ cái gì cũng như đang khoe ra, cô vẫn nên khống chế miệng mình một chút không nên nói bậy là được.
Không bao lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra, Cố Tri Ý tưởng Lâm Quân Trạch để quên cái gì không nghĩ tới người mở cửa lại là một người đàn ông xa lạ, chỉ thấy người đàn ông đi tới giường ngủ của Hứa Cầm rồi đứng yên ở trước giường.
Vẻ mặt đầy áy náy nói: “Tiểu Cầm, ngại quá, gần đây trong xưởng thật sự quá bận, hôm nay chúng ta xuất viện luôn đi.”
Vừa dứt lời thì mẹ chồng Hứa Cầm đi vào trong. Ngữ khi vô cùng không tốt: “Không ra viện còn muốn ở chỗ này hưởng phúc đấy à, con trai tôi kiếm tiền cực khổ cũng không phải để cho cô phung phí như vậy.”
Hứa Cầm còn muốn nói cái gì thì đúng lúc này con lại khóc, Hứa Cầm đành phải nuốt lời muốn nói xuống định đi dỗ con trước. Mà từ khi hai mẹ con nhà kia vào cửa tới bây giờ, con cháu khóc cũng chỉ đứng ở một bên thờ ơ lạnh nhạt, không có một chút ý tứ muốn tiến lên giúp đỡ nào.
Cố Tri Ý nhìn không khỏi cảm thấy lòng bàn chân phát lạnh.
Người phụ nữ đi qua quỷ môn quan một chuyến nhưng bởi vì chỉ sinh một bé gái mà mẹ chồng lạnh lùng đối với cô còn chồng thì thờ ơ.
Cố Tri Ý thất thần một lát thì người phụ nữ bên kia đã chuẩn bị thu dọn đồ vật về nhà, mới vừa dỗ con xong thì tiện tay vội vàng thu dọn quần áo của con. Trước khi đi còn nhớ tới Cố Tri Ý giúp cô mua hai bữa cơm, hỏi: “Em Cố, tiền cơm kia hết bao nhiêu? Chị bảo chồng chị trả cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-187.html.]
Nói đến sau thì giọng cô càng ngày càng nhỏ.
DTV
“Tiền cơm? Tiền cơm gì cơ? Cô còn ăn cơm ở bệnh viện? Sao cô có thể như vậy được? Nhịn hai bữa cơm thì cô có thể đói c.h.ế.t à?”
Mẹ chồng của Hứa Cầm vô cùng kích động mà mắng.
Cố Tri Ý vốn định nói không cần nhưng lại thấy dáng vẻ này của mẹ chồng cô ấy nên nói: “Cũng không hết bao nhiêu, đưa cho tôi năm mao và phiếu gạo nửa cần là được.
Hứa Cầm làm lơ mẹ chồng chửi rủa cứ như vậy nhìn người đàn ông, cuối cùng người đàn ông của Hứa Cầm ngại mất mặt cũng chỉ có thể chịu ánh mắt như g.i.ế.c người của mẹ mà đưa tiền và phiếu gạo cho Cố Tri Y.
Trước lúc đi Hứa Cầm còn nhìn về phía Cố Tri Ý, giật giật khóe miệng, nói: “Cảm ơn em nhé em gái, hy vọng em sinh một bé trai mập mạp.”
Nói xong thì ôm con đi ra ngoài.
Mẹ chồng và chồng của Hứa Cầm đã sớm chờ tới mất hết kiên nhẫn, thấy cô ấy đi chậm còn không ngừng nhắc nhở thúc giục.
Bóng dáng một nhà biến mất thì Cố Tri Ý mới có chút bất đắc dĩ thở dài.
Một câu cuối cùng kia của Hứa Cầm còn có một ý tứ khác, sinh một bé trai mập mạp thì sẽ không bị nhà chồng khắt khe.
Cố Tri Ý cũng không biết là mình nghĩ cái gì chỉ có thể hy vọng Hứa Cầm có thể tự đứng lên trên đôi chân của mình, bằng không cứ như vậy thì dù sau này có thể sinh con trai thì cuộc sống trong gia đình của cô ấy cũng sẽ không tốt lên được.
Bên này Lâm Quân Trạch vội vã chạy về nhà, trước khi đi còn trả xe bò rồi lại về nhà lấy xe đạp nhà mình sau đó còn trở về nhà họ Lâm một chuyến.