Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 186

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:13:46
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quân Trạch mang cơm về rất nhanh, rất phong phú, có thịt có đồ ăn, đúng yêu cầu của Cố Tri Ý, đều là những món tương đối thanh đạm. Hai người một ngồi trên giường một ngồi trên ghế, Cố Tri Ý thấy người phụ nữ bên cạnh vừa sinh xong mà mẹ chồng đã đi rồi, cũng không có người chăm sóc, lại hỏi: "Chị ơi, chị có cần tôi nhờ nhà tôi đi tới nhà ăn lấy cho chị chút canh để lót dạ không?"

Đại khái người phụ nữ cũng không nghĩ tới Cố Tri Ý còn có lòng tốt hỏi cô ấy như vậy, lập tức có chút ngượng ngùng từ chối: "Không cần, cảm ơn..."

Cố Tri Ý cũng đoán được người phụ nữ sẽ từ chối nên cô nói thêm: "Chị không ăn chút tới lúc đó không có sữa chẳng phải là làm con bị đói sao?"

Vừa nghe Cố Tri Ý nói vậy thì người phụ nữ bắt đầu do dự.

Đúng thật là nếu chính mình không ăn thì lấy đâu ra sữa cho con gái b.ú chứ, con gái nhỏ như vậy đã bị bà nội mình ghét bỏ. Ngay sau đó cũng không làm kiêu nữa mà nói cảm ơn với Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý chỉ có thể bảo Lâm Quân Trạch lại đi một chuyến nữa chuẩn bị canh dinh dưỡng.

Lâm Quân Trạch cầm lấy cái chén đã ăn xong vừa vặn đi rửa sạch luôn.

Chờ sau khi Lâm Quân Trạch rời đi thì Cố Tri Ý mới bắt đầu nói chuyện với người phụ nữ kia. Người phụ nữ kia tên là Hứa Cầm, là người ở trấn bên trên, trong nhà cũng coi như là có điều kiện. Chồng còn đi làm nên vẫn chưa tới đây mà được mẹ chồng chăm sóc. Ai biết sau khi sinh được cô con gái thì mẹ chồng trực tiếp phủi m.ô.n.g chạy lấy người.

Hai người nói chuyện được mấy câu thì Lâm Quân Trạch đã xách canh trở về, thùng giữ ấm cũng đã được rửa sạch sẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-186.html.]

ANh nhìn về phía Cố Tri Ý hỏi: “Vợ ơi, em có muốn ra ngoài đi qua đi lại không?”

Bởi vì nghe bác sĩ nói trước khi sinh cần phải đi lại nhiều một chút để khi sinh bớt chịu tội. Cho nên hiện tại Lâm Quân Trạch nhìn chằm chằm Cố Tri Ý thời thời khắc khắc, không có việc gì thì sẽ đỡ cô đi loanh quanh một chút.

Cố Tri Ý sợ Hứa Cầm xấu hổ nên cũng đồng ý, dù sao thì hiện tại trời vẫn còn chưa có tối mà cứ ở mãi trong phòng bệnh cũng rất buồn chán. Cuối tháng mười, lá cây ở dưới bệnh viện đều đã bị rụng đi rất nhiều, gió đêm từ từ thổi tới, đã không còn sự khô nóng của mùa hè nữa mà nhiều thêm chút mát mẻ của mùa thu.

Tuy rằng người bên này vẫn luôn nói phương nam không có mùa thu mà chỉ có mùa hè đông. Cố Tri Ý còn rất vui vẻ, ở thời tiết như vậy, sẽ không bị quá nóng hay quá lạnh, vừa vặn tốt.

Hai người đi dạo mãi cho tới khi trời tối mới quay trở lại phòng bệnh, Cố Tri Ý thấy bụng còn chưa có động tĩnh gì thì sau khi đi wc xong cũng yên tâm đi ngủ.

Bởi vì là phòng bệnh bốn người nên còn có hai chiếc giường bệnh còn trống, Lâm Quân Trạch bèn nằm ở trên chiếc giường bệnh bên cạnh Cố Tri Ý. Lúc nào cũng chú ý động tĩnh bên phía Cố Tri Ý mà vai chính của chúng ta lại yên tâm ngủ say.

DTV

Mà Hứa Cầm ở bên kia thì tới khoảng nửa đêm lại chống cơ thể vừa mới sinh dỗ dành đứa bé không ngừng khóc nỉ non.

Cố Tri Ý bị một trận tiếng khóc đánh thức thấy Hứa Cầm một mình luống cuống tay chân, sau đó Cố Tri Ý nhìn không nổi nữa đành phải bảo Lâm Quân Trạch giúp đỡ một chút.Cũng may sau nửa đêm có chút nước sữa, sau khi cho đứa bé uống xong thì mới nhắm mắt ngủ. Mà Cố Tri Ý bên này thì quả nhiên là cả đêm không có động tĩnh gì.

Lâm Quân Trạch lấy cơm rồi hai người anh và Cố Tri Ý ăn cơm sáng xong, thấy trong thời gian ngắn Cố Tri Ý còn không có động tĩnh gì, mới nói: “Vợ, anh mang xe bò trở về cho chú Trụ Tử rồi lại đi xe đạp tới, em còn cần mang gì nữa không, anh về nhà lấy cho em.”

Loading...