Cố Tri Ý không đi bệnh viện nhanh như vậy, rốt cuộc trừ phi bất đắc đĩ mới phải đi bệnh viện, đời trước bởi vì cha mẹ cô xảy ra chuyện nên cô vẫn luôn không thích tới bệnh viện cho lắm.
Đương nhiên, nếu không còn biện pháp nào nữa thì phỏng chừng cũng không ai thích nơi đó.
Cố Tri Ý chờ tới lúc cảm thấy sắp sinh tới nơi mới bảo Lâm Quân Trạch đánh xe bò đưa cô tới bệnh viện trong huyện thành. Mang theo một cái túi chuẩn bị đồ sơ sinh, hai người vội vàng đi bệnh viện vào một buổi chiều ngày 23 tháng mười.
Cũng may mắn còn có Lâm Hiểu Lan và Lâm Xuân Lệ hỗ trợ cho nên Cố Tri Ý làm được không ít quần áo cho trẻ con. Sau khi tới bệnh viện rồi được bác sĩ kiểm tra xong thì còn phải chờ đợi, vậy nên Cố Tri Ý vào phòng bệnh ở trước.
Bên cạnh giường cô là một sản phụ vừa mới sinh con, lúc mà bọn Cố Tri Ý vừa mới đi vào còn nghe mẹ chồng của người phụ nữ với vẻ mặt không vui đứng ở một bên hung tợn nhìn người phụ nữ trên giường.
DTV
Dáng vẻ này không hề giống mẹ chồng nàng dâu chút nào mà giống y hệt như kẻ thù.
Người phụ nữ bị mắng nên hốc mắt có chút đỏ hồng, nhìn thấy có người đi vào thì quay đầu đi lau lau nước mắt ở khóe mắt.
Cố Tri Ý giả vờ không thấy được, được Lâm Quân Trạch đỡ ngồi lên trên ghế, mơ hồ còn có thể nghe thấy được mẹ chồng của người phụ nữ nhỏ giọng nói thầm: “Sinh cái thứ của nợ cũng không biết xấu hổ đòi tới bệnh viện, đúng là cái thứ phá của.”
Cố Tri Ý cũng không phải người thích lo chuyện bao đồng, phỏng chừng là do người phụ nữ sinh con gái cho nên bị mẹ chồng ghét bỏ.
Thời đại này phần lớn người nông thôn đều như vậy, Cố Tri Ý biết mình không có khả năng thay đổi bất cứ thứ gì, chỉ có thể hi vọng đám trẻ đời sau có thể được tiếp thu nền giáo dục tốt đồng thời hoàn toàn thoát khỏi cái loại tư tưởng trọng nam khinh nữ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-185.html.]
Nhưng mà ngẫm lại xã hội sau này, khẩu hiệu nam nữ bình đẳng được hô một trăm năm mà vẫn có một số địa phương trọng nam khinh nữ, muốn thoát khỏi hoàn toàn là chuyện nói dễ hơn làm.
Lâm Quân Trạch đầu tiên là buông chiếc túi xuống sau đó lại đi chỉnh lại gối đầu trên giường bệnh mới đỡ Cố Tri Ý lên giường nằm. Thấy biểu tình Cố Tri Ý có chút mơ hồ còn tưởng rằng cô đang khẩn trương, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Vợ ơi, không có việc gì nên đừng khẩn trương nhé, có anh ở bên cạnh em đây, em muốn ăn cái gì thì anh đi mua cho em.”
Lúc này cũng sắp chạng vạng, bệnh viện này cũng có nhà ăn muốn ăn cái gì thì mua ở bệnh viện là được.
Vốn Cố Tri Ý không có tí tâm trạng ăn uống nào nhưng mà cũng sợ nếu như buổi tối bắt đầu đau bụng mà mình lại không có thể lực để sinh con nên nói với Lâm Quân Trạch: “Anh cứ chuẩn bị tùy tiện là được, đừng mua đồ quá dầu mỡ.”
Lâm Quân Trạch nhận mệnh xách theo cái thùng giữ ấm mang từ nhà tới ra khỏi cửa, vẻ mặt người phụ nữ bên cạnh vô cùng hâm mộ, mà mẹ chồng cô ấy thấy một thân quần áo của Cố Tri Ý thì có tâm nói chuyện với nhau.
“Cô này, chồng cô đối xử với cô thật là tốt, cái thai này là con trai ư?”
Cố Tri Ý lễ phép cười cười, nói: “Con trai hay con gái đều giống nhau cả.”
Người phụ nữ trung niên kia nghe vậy thì khinh thường bĩu môi. Đều giống nhau cả thôi, chờ tới lúc đó sinh một cái của nợ xem cô có còn nói giống như vậy được hay không?
Cố Tri Ý cũng không để ý tới bà ta có biểu tình như thế nào, cô dựa vào gối đầu nhắm hai mắt lại.
Người phụ nữ trung niên kia còn ở bên cạnh nói thầm: “Phi ~ cố làm ra vẻ.”
Nói cũng không tình nguyện, không có tính toán hỏi con dâu mình ăn cái gì mà cầm lấy túi đi thẳng về nhà. Người phụ nữ nhẹ nhàng thở dài.