Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 182

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:13:40
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên là Lâm Hiểu Lan lập tức trở mặt ngay, cực kỳ lạnh nhạt nói: “Anh không cần phải nói gì nữa, dù sao chúng ta cũng không có quan hệ gì, trước kia không có mà sau này thì càng không có.”

Cố Tri Ý:...... Cao thủ, đều là một đám cao thủ!! Xem ra dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên ngày thường của Lâm Hiểu Lan đều là ngụy trang hết, hóa ra cô em chồng của cô lại là một cô gái lạnh lùng đấy à?!

Lâm Hiểu Lan nhìn cũng không thèm nhìn dáng vẻ bực bội khi ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo của Lưu Minh Huy, lôi kéo tay Cố Tri Ý chuẩn bị đi về. “Chi dâu tư chúng ta trở về đi thôi!”

Lưu Minh Huy đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, sau khi cân nhắc lợi hại thiệt hơn thì vẫn lựa chọn đuổi theo Vương Lị Lị. Anh ta cảm thấy so với Lâm Hiếu Lan cái gì cũng không có thì trên người Vương Lị Lị có nhiều giá trị hơn. Hơn nữa vừa nãy cũng thấy được dáng vẻ m.á.u lạnh vô tình của Lâm Hiểu Lan nên Lưu Minh Huy cảm thấy mình không nắm chắc được, thầm nghĩ Vương Lị Lị vẫn dễ lừa hơn một chút.

Sau khi Lưu Minh Huy đi mất, người đang âm thầm quan sát thấy hai người chị dâu em chồng không có việc gì nên mới yên tâm rời đi. Đối với việc này, mấy người vừa rời đi vẫn hoàn toàn không biết gì cả.

Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim và đi được một đoạn đường rất dài thì Lâm Hiểu Lan mới như bong bóng bị chọc thủng, cô gái lạnh nhạt vô lúc nãy lại biến thành cô nàng ngây thơ ngốc nghếch như trước, “Ai da, em còn sợ anh ta sẽ đánh em đấy! Dù sao chúng ta cũng vừa làm hỏng chuyện tốt của anh ta mà.”

Cố Trị Ý: ......Em sợ anh ta đánh em chứ không sợ anh ta sẽ đánh thai phụ là chị hả?

Nói xong, Lâm Hiếu Lan vỗ vỗ n.g.ự.c rồi thè lưỡi nhìn về phía Cố Tri Ý, hỏi: “Chị dâu tư, vừa nãy em diễn không tệ đúng không?”

Cố Tri Ý cũng không biết nên dùng biểu tình gì để trả lời vấn đề này của Lâm Hiểu Lan nữa. Chỉ một chữ thôi, tuyệt!!

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-182.html.]

Nhờ chuyện lần này nên Lâm Hiểu Lan đã có thêm không ít kinh nghiệm, nói: “Chị dâu tư, vì một thằng đàn ông như vậy mà thai phụ như chị lại phải cất công đi tới đây với em. Vừa nãy em cũng đã nghĩ kỹ rồi, nếu thằng cha Lưu Minh Huy kia mà dám động thủ thì em nhất định sẽ che phía trước chị!” Lâm Hiểu Lan nói chuyện vô cùng nghĩa khí.

Lại nói tiếp hai người này cũng thật sự rất hổ báo. Hai người phụ nữ trong đó còn có một người lớn bụng, vậy mà nói đi xử lý thằng cha kia là đi ngay.

Sau khi giải quyết chuyện lớn thì Cố Tri Ý cảm thấy bụng mình lại bắt đầu đói, Lâm Hiểu Lan hào khí vung tay, “Chị dâu tư, đi, em mời chị đi ăn bánh bao thịt ở tiệm cơm quốc doanh!”

Cố Tri Ý vô tình vạch trần em chồng: “Em có phiếu gạo à?”

Được rồi, tuy Lâm Hiểu Lan không có nhưng phú bà Cố Tri Ý của chúng ta có mà. Vì vậy nên Lâm Hiểu Lan bỏ tiền ( trước đó anh tư cho ) còn Cố Tri Ý bỏ phiếu (lần trước chồng cho ), hai người đi tới tiệm cơm quốc doanh ăn hai cái bánh bao lớn, còn thuận tiện đóng gói thêm mấy cái về nhà.

Sau trận chiến này, tình cảm của hai chị dâu em chồng vốn dĩ đang nhìn nhau không thuận mắt cũng coi như là phá bỏ lớp băng mỏng mà chậm rãi tốt lên.

Thời gian nhoáng cái trôi qua, bây giờ đã gần tới ngày dự sinh của Cố Tri Ý. Thời tiết tháng thời mười đã bắt đầu có chút mát mẻ, hiện tại chân của Lâm Quân Trạch cũng có thể đi lại bình thường được.

Có thể nói tới gần ngày sinh thì Cố Tri Ý đều là do Lâm Quân Trạch hầu hạ chăm sóc. Dù sao trước đó là bởi vì chân cẳng nên mới không tiện quan sát, hiện tại chân anh đã đỡ hơn rồi, lúc này không sai sử thì còn chờ tới khi nào nữa?

Thật ra mấy tháng này đã xảy ra vài chuyện lớn động trời đủ để các thôn dân của thôn Phúc Lâm bàn tán trong cả một năm.

Loading...