Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/0nhMD5lVky
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Bảo chững chạc đàng hoàng bày kế cho cha ruột.
Lâm Quân Trạch nhìn Đại Bảo bằng ánh mắt chỉ hiểu mà không biết diễn tả thế nào: “Con còn nhỏ. Không hiểu đâu.”
“Cha chính là người đàn ông sợ vợ mà các bà hay nói.” Đại Bảo làm ra biểu cảm con biết ngay mà.
“Nhóc thối! Con còn nhỏ thì biết cái gì? Cha như thế này là vì nhường nhịn mẹ con.”
Lâm Quân Trạch bị chính con trai mình đ.â.m cho một dao, thẹn quá hóa giận mà vỗ Đại Bảo một cái.
Đại Bảo sáng tỏ, khẽ gật đầu, lời nói ra lại khiến người ta bất ngờ: “Vậy sau này trưởng thành, con cũng sẽ nhường nhịn vợ.”
Cố Tri Ý dẫn theo Nhị Bảo đi tắm rửa, lúc đi ngang qua vừa khéo nghe được lời nói hùng hồn này của Nhị Bảo.
Cố Tri Ý cũng không nhìn nỗi nữa rồi. Con cái mới ba tuổi, chuyện vợ con còn xa vời biết bao.
Cha ruột dạy hư đứa bé rồi.
Bất quá lúc này Cố Tri Ý vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng, vì cãi nhau nên đơn giản chỉ nhìn thẳng, đi ngang qua hai cha con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-177.html.]
DTV
Múc nước cho Nhị Bảo tắm rửa xong thì tự mình cũng tắm rửa, toàn bộ quá trình không hề nhìn đến hai cha con kia.
Tựa như một cơn gió thu thổi đến, kèm theo đó là tiếng quạ kêu quác quác...
Sau cùng hai cha con vẫn không tránh khỏi vận mệnh phải qua một gian phòng khác ngủ.
Thật ra cũng không phải là Cố Tri Ý muốn cãi nhau với Lâm Quân Trạch, dù sao thì trong khoảng thời gian này tình cảm của hai người cũng đang vững vàng hơn, mà vốn dĩ chuyện này cũng chỉ là một chuyện nhỏ.
Hai mươi đồng tiền đã cho rồi thì cứ cho thôi, Cố Tri Ý không phải là loại người hay so đo, dù sao thì tiền cũng đều là do Lâm Quân Trạch kiếm được mà. Thế nhưng cách làm của Lâm Quân Trạch trong việc này lại khiến cô hơi hơi có chút khó chịu. Anh sợ cô biết việc này sẽ tức giận, cho nên đã tự mình làm chủ đưa số tiền này cho Lâm Hiểu Lan.
Điều khiến Cố Tri Ý tức giận chính là, trong lòng Lâm Quân Trạch cô lại là người như vậy ư? Anh cảm thấy cô là loại người sẽ vì hai mươi đồng tiền mà tính toán chi li ư? Hay là trong lòng Lâm Quân Trạch luôn cảm thấy tính cô vẫn giống như tính cách của nguyên chủ trước kia?
Đáy lòng Cố Tri Ý cũng biết rằng chuyện này dù thế nào cũng đều không phải do Lâm Quân Trạch cố tình, nhưng cứ nghĩ đến việc này là cỗ lại nghĩ ngợi lung tung. Ở chung với nhau lâu như vậy rồi, Cố Tri Ý vẫn luôn hy vọng mình là một người đặc biệt đối với Lâm Quân Trạch chứ không phải là còn tồn tại bóng dáng của nguyên chủ. Cho nên người ta mới nói phụ nữ khi rơi vào tình yêu đều hay để tâm đến chuyện vụn vặt, luôn tự mình khiến mình suy nghĩ nhiều.
Mà lúc này, vai chính họ Lâm nào đó của chúng ta vẫn đang lén lút chờ Cố Tri Ý ngủ say để quay về phòng ngủ. Vợ chồng với nhau không có chuyện cãi vã quá lâu, châm ngôn của Lâm doanh trưởng chính là: Việc hôm nay thì hôm nay phải giải quyết.
Đại khái là anh cũng biết lý do khiến Cố Tri Ý giận dỗi mình, cho nên anh phải tranh thủ dỗ dành vợ sớm một chút để có thể trở về phòng ngủ thôi, hề hề ~ So với mấy thằng con trai thúi của anh thì ngủ cùng vợ thực sự thích hơn nhiều.
Chờ đến khi Đại Bảo đã ngủ say, Lâm Quân Trạch bèn rón ra rón rén chuẩn bị lên vào phòng Tri Ý bên kia. Con trai ruột à, con tự mình ngủ đi nhé! Dù gì đi nữa thì vẫn là con ruột, Lâm Quân Trạch sợ buổi tối Đại Bảo ngủ say sẽ rơi xuống giường nên còn cố ý cầm mấy gối trúc gối vây quanh mép giường đề phòng cậu bé bị ngã.
Bên kia, lúc Cố Tri Ý còn đang chìm trong rối rắm thì chợt nghe thấy cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, cô sợ hãi tới mức giật mình thon thót. Cô vội ngồi dậy rồi nương theo ánh đèn dầu hỏa tối mịt để nhìn ra cửa, à ~ đây không phải là anh chồng thân yêu của cô đấy à?