Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 176

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:13:30
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Được rồi! Dường như Lâm Quân Trạch cũng cảm thấy bản thân anh càng ngụy biện, sắc mặt của vợ lại càng đen.

Quả nhiên.

“Vậy khi em tức giận, sao không thấy anh đưa tiền cho em đi mua dây cột tóc để tâm trạng vui vẻ hơn nhỉ? Mà còn là loại nạm vàng cơ? Một sợi phải hai mươi khối tiền!”

Xong rồi! Càng nói càng không được rồi!

Lâm Quân Trạch gấp gáp đến mức miệng muốn nổi bong bóng rồi.

Lâm Hiểu Lan vừa rửa chén bát, trong bất chợt cô cũng phát hiện ra mình đã gây ra họa gì cho anh tư rồi, thế là Lâm Hiểu Lan cất kỹ chén bát xong thì nhanh chóng bỏ chạy.

Khi trở về nhà, cô nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo, còn cho rằng mình lanh trí nên lập tức bảo hai đứa đi về nhà.

Ban đầu Lâm Hiểu Lan nghĩ rằng nếu có hai đứa bé, vợ chồng hai người hẳn sẽ không cãi vã nữa, chí ít sẽ không làm thế trước mặt con nhỏ.

Nhưng cô đã quên mất hai tên oắt con này vừa sinh ra là đã biết hố cha của chúng.

Thế là Đại Bảo và Nhị Bảo vội vàng chạy về nhà mình, thấy mẹ ở trong phòng thì vừa hô hào vừa vọt vào phòng.

Ngược lại bên trong lại không hề có cảnh tượng giương cung bạt kiếm, nhưng mà hai anh em thông minh vẫn cảm thấy bầu không khí này rất không thích hợp.

Nhị Bảo lập tức chạy đến trước mặt mẹ mình, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, làm sao vậy ạ?”

“Không có gì. Cha con chọc mẹ giận.” Cố Trị Ý làm như lơ đãng mà nói ra.

Là fan hâm mộ trung thành của mẹ nhà mình. Nhị Bảo cảm thấy cha cậu bé làm mẹ tức giận thì chắc chắn cũng là do cha đã sai. Không thể nào là mẹ có lỗi được.

Thế là, Nhị Bảo lập tức đứng bên cạnh Cố Tri Ý, dõng dạc chỉ trích cha ruột Lâm Quân Trạch: “Cha hư quá! Chết sửa đổi!”

“Phụt phụt!”

Thật sự ngại quá! Cố Tri Ý thật sự không kiềm chế được mà phải cười thành tiếng.

Mấy ngày nay, cô đã dạy cho hai anh em học ghép âm, thỉnh thoảng còn xen lẫn vào một số thành ngữ.

Cũng có giảng giải một số ý nghĩa cơ bản, không phải cô muốn lập tức dạy nhiều như vậy. Thế nhưng không ngờ Nhị Bảo còn nhớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-176.html.]

Chẳng qua con trai đã thất bại, người ta nói là đến c.h.ế.t vẫn không thay đổi, không phải c.h.ế.t sửa đổi.

Ôi! Không được rồi! Cố Tri Ý cười đến chảy nước mắt rồi.

Nhị Bảo còn chưa hiểu mẹ đang cười cái gì?

Đại Bảo thấy mẹ cười thì cảm thấy sự việc hẳn là đã được giải quyết. Thế là cậu bé giúp cha mình nói vài câu.

“Mẹ, mẹ đánh cha ai da ai da đau rồi, không giận nữa.” Đại Bảo đã sốt ruột đến mức nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa.

Mẹ ruột Cố Tri Ý online phiên dịch: “Mẹ, mẹ đánh cha mấy cái đi, cha đau rồi thì mẹ cũng đừng tức giận nữa. Hai người lại hòa thuận.”

Hừ! Mẹ dễ dụ vậy sao?

Thật sự là con trai đã lớn, mẹ không quản được nữa.

Nhìn Nhị Bảo mà xem, mặc kệ đúng sai đã kiên định không thay đổi đứng bên cạnh người mẹ này.

Mà Cố Tri Ý cũng không muốn để ý đến hai người kia, cứ để Lâm Quân Trạch tự mình yên tĩnh một chút đi.

“Được rồi! Đêm nay, hai người qua gian phòng bên kia mà ngủ. Em và Nhị Bảo phải tắm một cái rồi đi ngủ đây.” Ý tứ muốn đuổi người quả thật không cần quá rõ ràng.

Lâm Quân Trạch: “...”

Đại Bảo: “...” Con đã làm gì sai? Mẹ muốn đuổi con đi!

DTV

Sau cùng hai người này vẫn phải đi ra. Cố Tri Ý vẫn ngồi trong phòng ôm Nhi Bảo vô cùng yêu thích.

“Cha, cha liên lụy con rồi!” Đại Bảo ngồi dưới bậc thềm, hai tay nâng cằm, thở dài.

Đại Bảo nghĩ mãi mà nghĩ không ra bản thân mình đã nói gì sai lại khiến cho mẹ phải đuổi cả cha và cậu bé đi ra ngoài thế này.

“Oắt con, hai cha con chúng ta thế này gọi là có nạn cùng chịu.” Lâm Quân Trạch không đồng ý nói.

Đại Bảo hơn ba tuổi không biết cái gì gọi là có nạn cùng chịu cả, cậu bé chỉ biết rằng mình đã bị mẹ ruột đuổi ra ngoài.

Một đứa bé rất đáng thương.

“Cha, không phải cha nói mẹ là vợ của cha sao? Cha mau gọi vợ của cha cho chúng ta về ngủ đi!”

Loading...