Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 175

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:13:29
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ hôm nay đột nhiên Lâm Hiểu Lan lại cảm thấy chị dâu thứ tư vô cùng dễ nói chuyện, cô bỗng nhiên thổ lộ hết mực dục vọng của mình, thế là nói một lèo hết tất cả những gì nên nói và những gì không nên nói.

Ví dụ như bản thân mình đã nhận lấy hai mươi đồng tiền anh tư cho, đã tiêu tất cả số tiền đó trên người Lâm Minh Huy, bánh ngọt hôm qua mua cũng là cô trả tiền, tuy món đó lại là gửi đến nhà mình.

Lâm Hiểu Lan ngốc ngốc nghếch nghếch không ngờ chỉ trong chốc lát đã bán đứng ông anh ruột của mình.

Lâm Quận Trạch đứng bên cạnh chỉ ước gì vợ mình đừng nhìn đến mình nữa. Hai ngày trước, Lâm Quân Trạch còn thề thốt, cam đoan với vợ rằng anh không có tiền riêng. Vừa quay người đã lập tức cho Lâm Hiểu Lan hai mươi khối tiền, còn bằng một tháng lương của người trong thành.

Mặt mũi này bị đánh nhanh như gió lốc.

Cố Tri Ý trừng mắt liếc nhìn người đàn ông hai mặt này. Một hồi nữa sẽ tìm anh tính sổ.

Lâm Quân Trạch: Xong đời rồi...

Sau cùng Lâm Hiểu Lan cũng đã khóc lóc xong, cô thút tha thút thít hỏi Cố Tri Ý: “Vậy bây giờ em nên làm thế nào?”

“Loại đàn ông như thế còn chưa chịu bỏ đi, muốn giữ lại ăn tết à?” Cố Tri Ý có cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Tựa như bị khí thế này của Cố Tri Ý hù dọa cho mà Lâm Hiểu Lan co rúm lại, nói: “Thế nhưng em lại không dám.”

Cố Tri Ý cũng xem như đã hiểu rõ. Lâm Hiểu Lan này quá kém cỏi, nói là không dám, thật ra từ tận đáy lòng cô vẫn còn mang hi vọng.

Lâm Hiểu Lan này cảm thấy Lâm Minh Huy có thể không phải là như thế, có thể là do anh tư nhà cô đã nhìn nhầm.

Cố Tri Ý cũng chẳng còn gì để nói.

“Vậy mấy ngày này, cô hãy nói với anh ta rằng phải đi đến nhà người thân, chờ đến một tuần lễ sau, cô đi với tôi đến huyện thành, đến lúc gặp anh ta thì sẽ biết. Đến lúc đó nói rõ ràng với anh ta cũng tốt.

Sau cùng Lâm Hiểu Lan cũng đồng ý. Nhìn dáng vẻ này của cô, nếu về Lâm gia cũng chỉ để cho mấy người mẹ Lâm lo lắng mà thôi. Thế là Cố Tri Ý dứt khoát bảo Lâm Hiểu Lan ở lại trong nhà cô ăn tối rồi trở về.

Cố Tri Ý bảo Đại Bảo chạy đến Lâm gia bên kia thông báo một tiếng với mẹ Lâm. Lúc mẹ lâm nghe thấy còn cảm thấy hơi kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-175.html.]

Thế này là trời sắp mưa rồi sao, thế mà Hiểu Lan lại ở nhà chị dâu thứ tư ăn cơm sao?

Cơm tối, Cố Tri Ý làm món cà tím ninh, cho cả thịt kho tàu buổi trưa vào.

Quả cà tím hút dầu và cả thịt kho tàu đã mềm rục lập tức khiến cho thuộc tính thích ăn của Lâm Hiểu Lan được kích hoạt.

Cô không khỏi bắt đầu hâm mộ anh tư nhà mình và cả hai đứa cháu nữa, cơm nước thế này là quá tốt rồi!

Còn có thể làm ra món ngon như vậy!

Lúc này Cố Tri Ý còn không biết, vẻn vẹn chỉ một bữa cơm đã khiến bản thân cô câu được một tên thường xuyên đến cửa ăn cơm miễn phí.

Cơm nước xong xuôi, nhiệm vụ rửa chén được giao cho Lâm Hiểu Lan. Lâm Quân Trạch lập tức bày ra chiêu thức dỗ dành vợ mình.

Cố Tri Ý mới không trúng chiêu này của anh. Người đàn ông này, ở trước mặt cô là một bộ mặt, sau lưng cô lại là bộ mặt khác.

Chờ đến khi đã bước vào phòng, cô mới lên tiếng:

“Ồ không phải doanh trưởng nhà chúng ta nói là không có tiền sao? Còn cho em gái hai mươi khối tiền?”

Cố Tri Ý học theo kiểu nói chuyện âm dương quái khí của các thím trong thôn.

DTV

Thế nhưng vẫn khiến cho Lâm Quân Trạch lập tức hoảng sợ, anh trực tiếp phủ nhận liên tục.

“Vợ à, không phải như vậy, anh không có, em đừng vu oan cho anh!”

“Vậy ngược lại anh nói em nghe thử, em vu oan anh như thế nào nhỉ? Cho anh một cơ hội để chứng minh đó!”

Cố Tri Ý cũng không phải kiểu người không nói lý, ngược lại cô rất muốn nhìn xem người đàn ông này có thể lấy ra cái cớ gì để ngụy biện đây.

“Vợ à, cái kia... anh cũng đã ba mươi rồi, đây không phải do anh nhìn thấy Hiểu Lan vì chuyện xưởng dệt này nên không được vui sao? Anh nghĩ cho em ấy ít tiền mua một số thứ mà các cô gái thích như dây cột tóc gì đó, cũng tránh cho em ấy cứ nhớ đến chuyện này.”

Loading...