Lúc Cố Tri Ý thức dậy, bên ngoài còn truyền đến tiếng cãi vã, giống như đang cố ý khống chế âm lượng của giọng nói.
Chờ đến khi Cố Tri Ý đi ra khỏi phòng, cô lập tức nhìn thấy Lâm Hiểu Lan và Lâm Quân Trạch đang tranh chấp chuyện gì đó dưới mái hiên.
Cố Tri Ý nhìn họ, vốn dĩ hai người còn đang cãi nhau thì lập tức dừng lại.
Lâm Hiểu Lan khẽ khụt khịt mũi, hốc mắt cũng đã đỏ lên, Cố Tri Ý có thể đoán được có lẽ Lâm Quân Trạch đang nói chuyện liên quan đến đối tượng kết hôn kia.
Cô gái mới lớn không chấp nhận được chuyện này cũng là chuyện bình thường, dù sao hôm qua còn là người đàn ông lời ngon tiếng ngọt với mình, hôm nay vừa xoay người đã trở thành một người khác, thân thiết với cô gái khác.
Lâm Hiểu Lan cũng biết anh trai mình và chị dâu sẽ không đi lừa gạt cô nhưng cô vẫn không tin được.
Nếu nói rằng tình cảm của cô đối với Lưu Minh Huy sâu bao nhiêu?
DTV
Vậy cũng chưa chắc, chỉ là người có tướng mạo đoan chính, còn có thân phận công nhân viên chức trong thành như Lưu Minh Huy này rất thỏa mãn lòng ham muốn hư vinh của Lâm Hiểu Lan.
Lúc mới bắt đầu là Lâm Minh Huy kia theo đuổi cô, theo đuổi rất nhiệt tình, mà con gái ở thời đại này rất đơn giản, ngây thơ, lại không có kinh nghiệm.
Đàn ông chỉ nói mấy câu dụ dỗ đến mức không còn tìm ra hướng nam hướng bắc, mà bản thân cũng không có năng lực để phân biệt cái gì cả.
Hơn nữa, với người có thân phận như Lâm Minh Huy, lại là công nhân viên chức trong xưởng dệt thì từ tận đáy lòng mình, Lâm Hiểu Lan đã cảm thấy mình không xứng với người ta.
Trước kia Lâm Minh Huy từng nói, có một lần nhìn thấy cô nên mới thông qua người bạn của Cổ Bình Bình muốn quen biết với cô.
Mà anh ta cũng không phải con trai của chủ nhiệm xưởng dệt, mà là em vợ của chủ nhiệm xưởng dệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-174.html.]
Anh rể của anh ta sắp xếp cho anh ta một chức tổ trưởng trong xưởng dệt. Lúc đó, tuy Lâm Hiểu Lan đã bắt đầu cảm thấy mình bị lừa nhưng vì Lâm Minh Huy theo đuổi quá mãnh liệt nên cô đã quên mất cái gốc rạ này.
Trong lòng còn cảm thấy may mắn, cô có cảm giác có thể đối phương cũng thật sự xem trọng mình.
Nói như thế nào đây? Ở một phương diện nào đó, Lâm Hiểu Lan còn cảm thấy bản thân mình không xứng với người ta, một phía cạnh khác lại cảm thấy việc có một người yêu là công chức trong thành là một loại kiêu ngạo.
Mà Lâm Hiểu Lan còn chưa kịp tỉnh táo khỏi giấc mộng được gả vào trong thành thì đã được cho biết tất cả những việc này chẳng qua đều là Lâm Minh Huy đang đùa bỡn với tình cảm của cỗ, nên trong lúc nhất thời, cô không thể nào chấp nhận được.
Cố Tri Ý bước đến gần, dùng ánh mắt hỏi thăm: Anh đã nói cho cô ấy biết rồi à?
Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu. Đột nhiên, Lâm Hiểu Lan giống như bị uất ức rất nặng nề, cô tiến lên ôm chặt Cố Tri Ý.
Cả người Lâm Hiểu Lan đều dựa vào Cố Tri Ý, cô ghé vào vai của Cố Tri Ý mà khóc oa oa, làm Cố Tri Ý cũng phải ngây ngốc.
Quan hệ giữa chúng ta chắc còn chưa tốt đến mức có thể ôm đối phương khóc lóc kể lể thế này đâu... hả???
Nhưng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, vào thời điểm thế này, Cố Tri Ý cũng không đẩy cô ra, mà ngược lại còn đưa tay ôm lấy và an ủi cô vài câu.
Có lẽ lúc này Lâm Hiểu Lan cảm thấy vô cùng uất ức, cô vừa khóc vừa kể lể làm sao hai người họ quen biết nhau.
Một người ở thời hiện đại như Cố Tri Ý đã từng xem qua rất nhiều bộ phim truyền hình cẩu huyết, vừa nghe qua cô đã biết được ẩn tình bên trong chuyện này.
Nhưng với nếp sống của xã hội thời này, mấy cây cải trắng, ngọt ngào, ngốc nghếch như Lâm Hiểu Lan bị lừa gạt cũng là chuyện bình thường.
Bất quá vẫn may mắn là đã phát hiện ra sớm, cũng xem như là kịp thời ngăn chặn được tổn hại đi!