Thì Lâm Quân Trạch ở phía sau đã lên tiếng nói trước: "Trương Trác, là tôi!"
Lúc này, Trương Trác mới nhìn rõ người đang ngồi trên xe lăn phía sau, anh ta vừa vui mừng vừa bất ngờ nói:
"Doanh trưởng, sao anh lại đến đây?
Nào, nhanh vào nhà đi ạ!"
Nói xong cũng cà nhắc đi về phía trước, chuẩn bị đẩy Lâm Quân Trạch vào trong. Mà lúc này, Cố Tri Ý mới nhìn rõ chân của Trương Trác tựa như đã không được hồi phục tốt sau khi bị thương.
Cô lập tức từ chối nói: "Không có việc gì cả, để tôi làm là được rồi!"
Trương Trác ngại ngùng nhìn về phía Cố Tri Ý: “Doanh trưởng, chắc đây là chị dâu và hai đứa bé đúng không? Vừa rồi nhìn thoáng qua em không nhận ra được.”
Hai người Đại Bảo và Nhị Bảo yên tĩnh suốt đường đi, lúc này nghe nhắc đến mình thì rất hiểu chuyện gọi Trương Trác một tiếng “Chú!”
"Ôi, Đại Bảo và Nhị Bảo đều đã lớn thế này rồi!" Trương Trác cảm khái nói.
Trước đây, khi Lâm Quân Trạch và Cố Tri Ý tổ chức tiệc cưới, Trương Trác cũng có đến.
Chẳng qua lúc đó Cố Tri Ý rất không nể mặt mũi, vì vậy Trương Trác cũng không có ấn tượng gì nhiều về Cố Tri Ý
Thế nhưng lúc này lại gặp một Cố Tri
Ý thoải mái, hào phóng như thế này, nên mới nhất thời không nhận ra cô.
Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu, nói:
"Không sao cả. Vào trong rồi nói!"
Tiến vào sân, trong sân bày ra rất nhiều thứ, nhìn thấy rất chật chội.
DTV
Trương Trác có vẻ hơi câu nệ nói: “Doanh trưởng, chị dâu, mọi người đợi một lát, trong nhà em hơi tối, để em chuyển cái ghế ra sân ngồi.”
Nói xong thì quay người đi chuyển ghế. Đại Bảo và Nhị Bảo là lần đầu tiên đến nhà người khác làm khách nên hai anh em cứ liên tục ngó đông ngó tây.
"Đại Bảo, Nhị Bảo, hai đứa đi giúp chú chuyển một cái ghế đi!” Cố Tri Ý không hề khách sáo sai sử hai đứa con ruột của mình.
Hai đứa bé cũng rất nghe lời, lập tức đi theo Trương Trác vào nhà chuyển ghế. Hai đứa còn nhỏ nên Trương Trác đã để hai đứa bé chuyển ghế đẩu, còn ghế lớn thì tự mình chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-172.html.]
Ở đây, mấy cái ghế cũng đều được làm bằng trúc, còn có chỗ tựa lưng. Trương Trác chuyển hai cái có tựa lưng.
Hai đứa bé Đại Bảo và Nhị Bảo thì ngồi lên ghế mình tự chuyển ra, chiếc ghế nho nhỏ, hai đứa ngồi lại khá vừa vặn.
Lúc đi đến trước mặt Cố Tri Ý lại làm ra dáng vẻ vô cùng mệt nhọc, ai nhìn thấy cũng buồn cười.
Trương Trác lại đi rót mấy ly nước.
Sau khi mọi người đã ngồi xuống, Lâm Quân Trạch mới hỏi: “Lần này tỉnh lại tôi mới biết cậu đã được chuyển về. Trong tổ chức sắp xếp như thế nào?”
Trương Trác cười khổ nhìn xuống chân của mình nói:
Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu, nói: “Không sao cả. Vào trong rồi nói!”
Tiến vào sân, trong sân bày ra rất nhiều thứ, nhìn thấy rất chật chội.
“Nói là tháng sau đến đơn vị mới báo cáo. À, đúng rồi, lần này, tổ chức đã sắp xếp cho em vào cục quản lương thực, cũng xem như là công việc khá thoải mái."
Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu: "Được rồi, đến đó thì làm việc cho tốt, vẫn như trước kia mà nhiệt huyết và phát huy ở nơi làm mới này!"
Có lẽ vì đề tài này khá nặng nề, Trương Trác muốn nói sang chuyện khác nhưng lời còn chưa kịp nói ra miệng thì đã có người gõ cửa.
Trương Trác nói một tiếng với cả nhà của Lâm Quân Trạch thì lập tức đứng lên đi mở cửa. Người gõ cửa lần này chính là em trai của Trương Trác, Trương Lực.
“Anh, hôm nay thật sự rất nguy hiểm…” Vừa nói vừa bước vào trong sân, ngay lập tức Trương Lực đã nhìn thấy một nhà Lâm Quân Trạch đang ngồi trong sân.
Trong nháy mắt, anh ta trợn trừng lên, vô cùng ngạc nhiên nói: “Ôi, đại ca, là mọi người à? Tôi còn đang nghĩ phải làm sao để cảm ơn mọi người đây! Không ngờ mọi người đã tìm đến cửa rồi.”
Sau ót anh ta “ba” lên một tiếng. Trương Trác đập vào đầu em trai mình một cái. Thằng nhóc này không biết nói chuyện gì cả!
Lâm Quân Trạch và Cố Tri Ý tìm đến cửa: …
Ha ha, người này cũng khá hài hước rồi!
Trương Lực xoa cái ót của mình, có thể anh ta cũng biết mình dùng từ không đúng lắm nên chỉ cười hì hì.