Cứ như vậy mà cong cong quẹo quẹo, sau khi đi hết mấy con ngõ nhỏ, đột nhiên phía trước truyền đến một trận xôn xao.
Có một người đàn ông ăn mặc dơ bẩn, đầy bụi đất, ốm như một con khỉ, trước n.g.ự.c ôm lấy một túi đồ, đang hốt hoảng chạy về phía này, vừa chạy lại còn vừa quay lại nhìn ở phía sau.
Đối mặt trên đường hẹp, Cố Tri Ý muốn đẩy Lâm Quân Trạch tránh sang một bên.
Ai ngờ người đàn ông đã nhanh chân chạy đến phía Lâm Quân Trạch bên này rồi, vừa vặn lại bị ngã xuống, đồ trong tay lập tức văng ra ngoài, vừa khéo lại văng đến trước chân của Lâm Quân Trạch.
Ánh mắt người đàn ông hơi luống cuống, lại có vẻ tuyệt vọng, cho dù Cố Tri Ý có một khoảng cách với người đàn ông kia nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được loại cảm xúc bất lực đó.
Cố Tri Ý đứng sau lưng vỗ vào bả vai Lâm Quân Trạch.
Giống như đã lấy được chỉ thị gì đó, Lâm Quân Trạch lập tức cúi người xuống nhanh như chớp nhét món đồ đó vào phía dưới hốc tối của xe lăn.
Vừa giấu vào thì người từ phía bên kia đã đuổi đến.
“Làm gì? Làm gì? Trả đồ của tôi lại đây!”
Người đàn ông bò dậy từ dưới đất, đáy mắt đã hiện lên vẻ hốt hoảng.
Nhưng chuyện đã đến nước này, anh ta cũng muốn đánh cược một phen.
Anh ta lập tức giả vờ bình tĩnh trả lời: “Không phải chứ mấy vị đại ca, cái này thì có là đồ vật gì đâu?”
Mấy người hồng vệ binh tiến đến kiểm tra, đúng là không nhìn thấy vật gì khả nghi cả, họ lập tức hung dữ nói: “Không có sao anh bỏ chạy làm gì?”
“Các vị đại ca, các người rượt tôi, vậy chắc chắn tôi phải bỏ chạy trước đã.” Nói xong còn làm ra dáng vẻ rất hoảng sợ.
Mấy người kia nhìn thấy trên người người đàn ông này cũng không có cái gì nên phất tay, không nhịn được đuổi người đi, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-171.html.]
“Được rồi, được rồi! Cút nhanh đi!”
“Ôi, ôi, vâng ạ!” Người đàn ông vội vã chuồn đi.
Tiếp theo, hồng vệ binh đang chuẩn bị lục soát mấy người Lâm Quân Trạch, lúc này Cố Tri Ý đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay đều toát ra mồ hôi.
Lâm Quân Trạch trực tiếp trình ra chứng nhận sỉ quan của mình. Vốn dĩ những hồng vệ binh này còn chuẩn bị không buông tha cho họ nhưng lúc này đã lập tức thay đổi sắc mặt.
“Thì ra đồng chí là người một nhà! Thật sự xin lỗi đồng chí, chúng tôi sẽ qua nơi khác xem thử.” Vừa nói vừa cẩn thận giao lại chứng nhận sỉ quan cho Lâm Quân Trạch.
Vốn dĩ một nhà Lâm Quân Trạch cũng không muốn xen vào chuyện của người khác nên nhẹ nhàng gật đầu: “Không sao đâu!”
Nói xong lại quay sang Cố Tri Ý: “Vợ à, nhanh lên, mợ còn đang chờ chúng ta bên trong đó!”Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cô đẩy Lâm Quân Trạch rồi dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo rời đi.
Lúc đi đến ngõ nhỏ phía trước, vừa khéo gặp lại người đàn ông vừa rồi, anh ta đang đứng phía trước, rõ ràng là đang đợi họ.
Cố Tri Ý đẩy Lâm Quân Trạch đi qua, Lâm Quân Trạch lấy món đồ kia ra trả lại cho người đàn ông.
“Cảm ơn, cảm ơn hai vị! Hai vị là người tốt, chắc chắn sẽ được báo đáp.” Vừa nói vừa không ngừng cúi đầu cảm ơn mấy người Lâm Quân Trạch.
“Không có việc gì, lần sau chú ý hơn!” Vốn dĩ Lâm Quân Trạch cũng chẳng muốn xen vào chuyện của người khác, nói xong câu đó anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu, chuẩn bị rời đi.
Người đàn ông này còn muốn tiếp tục cảm ơn nhưng nghĩ đến có thể vị ân nhân này đang vội vàng đến nhà mợ mình, cho nên anh ta nghĩ sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp người ta.
Đồng đội của Lâm Quân Trạch ở nơi sâu nhất trong hẻm nhỏ, một nơi khá vắng vẻ.
DTV
Nhà cửa nhìn cũng khá cũ kỹ, Cố Tri Ý tiến lên gõ cửa, chờ một hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng người đi lại bên trong.
Mở cửa ra là một chàng trai hơn hai mươi tuổi. Trương Trác còn tưởng là em trai của mình quay lại, vừa mở cửa anh ta đã muốn nói gì đó.
Kết quả lại nhìn thấy người gõ cửa là một đồng chí nữ trẻ tuổi, anh ta còn đang muốn hỏi cô là ai.