Cả gia đình đến nhà hàng quốc doanh trước, ánh mắt của Đại Bảo và Nhị Bảo đều sáng bừng lên.
Một nhà bốn người đã gọi ba chiếc bánh bao thịt, hai bát sủi cảo, Cố Tri Ý cùng hai đứa bé ăn một bát, Lâm Quân Trạch tự ăn một bát.
Cuối cùng cái bánh bao thịt ăn không hết của Cố Tri Ý vẫn chui vào bụng của Lâm Quân Trạch.
Sau khi ăn xong, cả gia đình đều đi đến bệnh viện trong huyện, Đại Bảo và Nhị Bảo nghe theo lời chỉ đường của Cố Tri Ý, hai đứa một trái một phải đẩy Lâm Quân Trạch đi.
Lúc đi đến bệnh viện, Cố Tri Ý trực tiếp đẩy Lâm Quân Trạch đến phòng khám của bác sĩ hôm nọ.
Vẫn là mấy vị bác sĩ trước đó, bởi vì đằng trước còn có người, cả nhà Cố Tri Ý đều đợi ở bên ngoài một lúc.
Vẫn là bác sĩ khám cho Lâm Quân Trạch hôm trước, bác sĩ cũng có ấn tượng rất đặc biệt với gia đình của họ.
Anh ta cười nói: “Vết thương đã hồi phục rất tốt, bây giờ đã có thể từ từ đi lại được, nhưng cũng cần chú ý thời gian, nhớ đừng quá vội vàng.
“Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.”
Lúc cả ra đình rời khỏi bệnh viện cũng đã là 8-9 giờ sáng rồi.
Cố Tri Ý đang suy nghĩ có nên đi đến chợ đen xem một chút không thì Lâm Quân Trạch nói: “Trùng hợp anh cũng có một người đồng đội ở gần đây, chúng ta đi gặp anh ấy nhé.”
Cố Tri Ý nghĩ đến chuyện muốn đi thăm đồng đội của chồng thì lập tức đi đến Cung tiêu xã mua ít bánh ngọt, rốt cuộc nếu như tay không đến chơi thì không được tốt cho lắm.
DTV
Lâm Quân Trạch muốn ngăn cô lại nhưng sau đó lại không nói nữa.
Sau khi mua xong đồ, Lâm Quân Trạch chỉ vài con đường nhỏ cho Cố Tri Ý, tất cả đều là trong ngõ nhỏ, có cảm giác giống như đi vào giao dịch ngầm trong chợ đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-170.html.]
Chỉ là ở chỗ ngoặt của ngõ nhỏ, hai người họ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang nắm tay của một cô gái, trông vô cùng thân mật.
Người này cũng không phải ai khác chính là Lưu Minh Huy, đúng là Lưu Minh Huy, người hôm qua vừa đến chơi nhà họ Lâm, mà cô gái kia lại không phải là Lâm Hiểu Lan mà hai người quen thuộc.
Không ngờ được, thằng ranh này đúng là đồ cặn bã.
Ngày hôm qua ra vẻ thân thiện, tỏ ra thích Lâm Hiểu Lan biết nhường nào trước mặt người nhà họ Lâm, vậy mà hôm nay đã ôm ấp thân thiết với cô gái khác.
Cũng quá to gan, giữa ban ngày ban mặt mà dám làm như vậy.
Hôm qua Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã gặp Lưu Minh Huy ở nhà họ Lâm rồi, khi đó Lưu Minh Huy đã dỗ dành hai đứa trẻ rất vui vẻ nên chúng đều nhớ đến người chú đã cho mình kẹo này.
Vừa nhìn thấy thì muốn mở miệng chào.
Lâm Quân Trạch nhanh chóng che miệng của Đại Bảo vào, nhìn hai đứa nó lắc đầu, sau đó lại quay lại nhìn Cố Tri Ý.
Trong lòng cả hai đều hiểu rằng cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ không thành công.
Cố Tri Ý đẩy Lâm Quân Trạch lùi lại phía sau, đúng lúc chỗ này cũng có một ngã rẽ và có một bức tường chắn.
Lâm Quân Trạch ho khan một tiếng, hai người bên kia đang thắm thiết mặn nồng, nghe thấy có tiếng động thì hoảng hốt rời đi.
Cố Tri Ý nhìn theo bóng lưng của hai người đó nói: “Nhìn biểu hiện của tên nhóc này cũng không biết đã đùa giỡn bao nhiêu cô gái rồi"
“Em đừng lo, loại người này sớm muộn gì cũng sẽ đá phải ván sắt thôi.” Lâm Quân Trạch thờ ơ nói.
Thường đi dạo gần bờ sông, không có lý do gì không bị ướt giày cả.
Bây giờ chuyện nam/nữ cũng không nghiêm như ngày xưa, nhìn Lưu Minh Huy cũng biết đây không phải lần đầu tiên anh ta làm như vậy, anh tin rằng không lâu nữa anh ta có thể nhận được quả đắng mà mình đã gieo.