Đôi tai nhỏ của Đại Bảo và Nhị Bảo vểnh lên, nghe thấy ngày mai cha mẹ muốn đi lên huyện thì lập tức la hét đòi đi cùng.
Rốt cuộc trong ấn tượng của hai đứa, bọn chúng chưa bao giờ đi đến huyện, vốn nghĩ rằng lần này cũng không được đi.
Lại không ngờ Cố Tri Ý vậy mà lại đồng ý.
“Được, nhưng mà trên đường hai đứa phải nghe lời đấy.”
“Vâng ạ, bọn con chắc chắn sẽ nghe lời.”
Vì thế Cố Tri Ý vung tay lên, quyết định rằng ngày mai cả gia đình cùng nhau đi đến huyện.
Quan trọng nhất là Cố Tri Ý cũng nghĩ đến việc chụp ảnh gia đình trước khi sinh Tam Bảo, cũng coi như là một kỷ niệm đặc biệt của thời đại này.
Bởi vì ngày mai muốn đi đến huyện nên buổi chiều hôm nay, Cố Tri Ý đã đến nhà của chú Trụ Tử, nhưng chú Trụ Tử vẫn chưa về, trong nhà chỉ có con dâu của chú ấy.
Cố Tri Ý nhờ cô ấy nói với chú Trụ Tử rằng ngày mai một nhà bốn người của cô ấy muốn đi đến huyện, nếu là bình thường chú Trụ Tử sẽ để lại bốn chỗ cho Cố Tử Ý.
“Được rồi, đến lúc đó chị sẽ nói với bố chồng chị, em cứ yên tâm.”
“Em cảm ơn chị dâu, vậy em về đây.”
Trên đường Cố Tri Ý đi về nhà, cô đang nghĩ đến thị trường chợ đen trong huyện bây giờ chắc chắn sẽ có người quản lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-169.html.]
Trong lòng Cố Tri Ý có một ý tưởng: Nếu như cô bàn chuyện làm ăn với người quản lý chợ đen, muốn bán cho bọn họ giá hàng thấp hơn so với giá thị trường, sau đó họ sẽ mang đến bán trong chợ đen. Chuyện này coi như hai bên cùng có lợi, nhưng mà muốn làm việc như vậy thì cần phải tìm được một người đủ tin tưởng, nếu không phải người có thể tin được thì sẽ có nguy hiểm rất lớn.
Vì vậy, ý tưởng này cũng chỉ lướt qua một lần trong đầu Cố Tri Ý.
Sáng sớm hôm sau, cả nhà họ đi ra ngoài, hôm nay Cố Tri Ý không nấu cơm sáng, cô định cho cả nhà đi ăn sáng ở nhà hàng quốc doanh.
Lúc lên xe, Cố Tri Ý nghĩ rằng lúc xuống xe vẫn nên có xe lăn sẽ thuận tiện cho việc đi lại hơn, vì vậy liền mang theo xe lăn, lại không nghĩ rằng trên xe lại có một bà thím lên tiếng phản đối.
Cổ Tri Ý đều sắp khâm phục bà thím này muốn chết, mỗi ngày đều không làm việc đàng hoàng, lại chuyên môn đi tìm lỗi của người khác.
“Cô nói cái xe lăn này của cô đã chiếm mất một vị trí, cô nhìn xem còn có rất nhiều người còn không có vị trí đâu?”
“Chúng cháu đã trả vé của năm người, nó có chắn đường thím à? Có có nếu như thím cảm thấy không ngồi được thì xuống xe nhường chỗ cho người khác ngồi đi.” Cố Tri Ý mắng lại.
DTV
“Đúng Vậy, Ngân Mỹ à, người ta cũng đã trả vé cho năm người, nên người ta muốn đặt đâu thì kệ người ta. Bà đấy, mau ngồi xuống đi.” Một bà thím đứng lên giảng hòa nói, sau đó liền kéo bà thím đang gầy sự ngồi xuống.
Bà thím kia cũng biết bản thân thực sự vô lý, vì vậy cũng dựa theo lời của bà thím đứng ra giải hòa nói ngồi xuống.
Nhưng mà nơi Cố Tri Ý đặt xe lăn cũng không lãng phí, bên trên còn để một cái giỏ. Vì vậy những người trên xe cũng không có ý kiến gì nữa, lúc xe đến trong huyện, Cố Tri Ý dùng xe lăn đẩy Lâm Quân Trạch.
Cũng may là đường ở trong huyện không gập ghềnh khó đi giống như ở thôn, vì vậy đẩy xe cũng không vất vả lắm.
Đại Bảo và Nhị Bảo đều ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Cố Tri Ý, chỉ có ánh mắt giống như máy radar dò quét hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, tò mò về mọi thứ ở trong huyện.