Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 168

Cập nhật lúc: 2024-12-16 22:13:17
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con không cần, con chỉ muốn Lưu Minh Huy, về phần anh tư, làm quân nhân thì có gì tốt chứ, cả ngày cùng anh ý giống nhau, giống như khúc gỗ vậy.”

Khúc gỗ Lâm Quân Trạch:......

Đang nói chuyện sao lại công kích toàn bộ cá nhân chứ?

Lúc này mọi người trong nhà họ Lâm thay nhau khuyên, Lâm Hiểu Lan đều không chịu nghe, mẹ Lâm ngược lại lại cảm thấy Lưu Minh Huy khá tốt, nhưng mà bố Lâm đang ở đây nên bà ấy cũng không nói gì.

Đợi đến khi mọi người trong nhà đi rồi, mẹ Lâm mới cùng Lâm Hiểu Lan tâm sự.

“Hiểu Lan, mặc dù mẹ cũng cảm thấy Tiểu Lưu rất tốt nhưng mà rốt cuộc thì bố con và anh của con cũng đã nhìn qua rất nhiều người, vậy thì con cứ xem thế nào trước đã, nếu như thật sự không ổn thì chúng ta lại tính sau. Nếu mà trong quá trình tìm hiểu con cảm thấy tốt thì mẹ giúp con nói chuyện.”

DTV

Lâm Hiểu Lan nghe mẹ Lâm nói lời ủng hộ mình thì lập tức ôm lấy bà ấy, nũng nịu nói: “Mẹ, vẫn là mẹ hiểu con.”

Thật ra thì Lâm Hiểu Lan cũng không nghĩ kết hôn nhanh như vậy, cô ta chỉ cảm thấy gia đình mình không hiểu gì về Lưu Minh Huy mà đã chê bai anh ta.

Cô ta có thói quen cãi lại và nói những lời hay thay cho Lưu Minh Huy.

“Nhưng mà, mẹ cũng nói cho con biết, con không được làm chuyện ngu ngốc biết chưa? Hai đứa cũng không nên xảy ra chuyện gì biết chưa?"

Lâm Hiểu Lan dường như có chút hiểu ý của bà ấy nói, vì vậy sắc mặt đỏ bừng nói: “Mẹ, con biết rồi.”

Sau khi hai mẹ con nói chuyện xong, mẹ Lâm liền đi về phòng, bố Lâm đang ngồi trong phòng đợi bà ấy về.

Nhìn thấy bà ấy vào phòng thì có chút bất đắc dĩ nói: “Bà đừng chiều nó quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-168.html.]

“Nó là con gái của tôi, tôi không quan tâm con gái của mình thì quan tâm ai được nữa? Chẳng lẽ người làm bố như ông không quan tâm sao? Mà tôi nói này, con người Tiểu Lưu cũng khá tốt, ông nói cái gì mà con người thực dụng, tôi thấy người trẻ tuổi hơi thực dụng một chút cũng là điều bình thường.”

“Bà thì biết cái gì chứ, tôi chỉ sợ mục đích của cậu ta làm nhắm về phía thằng tư. Bà nói thằng tư đi ở trong quân đội ngần ấy năm có dễ dàng sao? Tất cả những thứ nó có được bây giờ đều là do nó dùng mạng sống để đổi lấy, chúng ta không thể gây phiền hà cho nó được.”

“Tôi biết rồi, cái ông già này, thằng bé cũng là con trai của tôi, tôi còn có thể không biết sao?” Mẹ Lâm có chút không vui nói.

“Nhưng mà cậu người yêu này của Hiểu Lan, tôi nghĩ để hai đứa nó tìm hiểu nhau trước, ông thấy đấy, bây giờ nha đầu Hiểu Lan cũng không muốn nghe những gì chúng ta nói. Nếu đến lúc thật sự thấy không phù hợp, thì chia tay, chỉ là chuyện này không tốt cho danh tiếng của con gái chúng ta lắm.”

“Chuyện này đến lúc đó lại nói sau, lo lắng nhiều như vậy làm gì, ngủ đi, một lát nữa còn muốn dậy đi làm.”

Ba Lâm thực sự bị đứa con gái này khiến cho đau đầu, vì vậy sau khi nói xong thì ông ấy nằm xuống. Chỉ để lại mẹ Lâm vẫn ngồi nói thầm, nhưng cũng nằm xuống nghỉ ngơi.

Trên đường trở về, Cố Tri Ý cũng nói mấy câu về chuyện này với Lâm Quân Trạch.

Rốt cuộc hai người họ cũng chỉ là anh trai và chị dâu, chuyện này vẫn nên là do bố Lâm và mẹ Lâm nói mới ổn.

Vì vậy sau khi cả hai nói mấy câu thì bỏ qua chuyện này, Cố Tri Ý nhìn xuống chân của Lâm Quân Trạch.

“Cái chân này của anh mặc dù ngày nào em cũng giúp anh thay thuốc, nhưng chúng ta cũng nên tìm thời gian rảnh đến bệnh viện trong huyện kiểm tra một chút.”

Lâm Quân Trạch cảm thấy mấy ngày gần đây miệng vết thương của anh có chút ngứa, vết thương cũng có vẻ từ từ lành lại, vì vậy cũng không từ chối.

“Được, nếu không mai chúng ta ngồi xe bò của chú Trụ Tử đến huyện xem luôn đi, anh cảm thấy gần đây miệng vết thương đúng là có chút ngứa.”

“Đó hẳn là do miệng vết thương đang từ từ lành lại.” Cố Tri Ý trả lời.

Loading...